Thứ Ba, 7 tháng 10, 2014

Lời cầu nguyện là sợi dây chạm vào được sức mạnh của Chúa. Sức mạnh của Chúa giúp ta vượt thắng những trở ngại của cuộc sống và thay đổi chính mình. Chạm được sức mạnh thần linh rồi, lòng tin sẽ mạnh vì Chúa thường ban ơn cho những ai biết đặt trọn niềm tin nơi Ngài. Chúa Giêsu vẫn nhắc cho những người được ơn chữa khỏi bệnh tật, khỏi quỉ ám: "Ðức tin của con đã cứu con." được sức mạnh và ánh sáng Chúa soi dẫn, chúng ta sẽ nhận ra rằng: điều cần, và đem lại binh an là Nước Chúa, là sức mạnh nội tâm chứ không phải là những ơn đặc biệt theo ý riêng mình.


Khi thánh Gioan Maria Vianey tới làng Ars nhỏ bé không mấy ai biết tới, một vài người mỉa mai nói với Ngài: "ở đây không có việc gì làm cả." Thánh nhân trả lời: "Như vậy là có mọi chuyện để làm rồi đó." Và Ngài làm ngay. Ngài đã làm gì?

Thức dậy từ 2 giờ sáng. Ngài đến cầu nguyện gần bàn thờ trong ngôi thánh đường tối tăm nhiều giờ. Tràng hạt trong tay, mắt chăm chú nhìn lên nhà Tạm. Với sự miệt mài cầu nguyện của thánh nhân, Chúa Giêsu và Ðức Mẹ Ðồng Trinh dần dần lôi kéo các tâm hồn đền giáo xứ nghèo nàn này, và ngôi nhà thờ nhỏ bé đã trở nên chật chội không đủ chứa đám đông. Nơi tòa giải tội của Cha Sở thánh chen chúc những hàng dài hối nhân không dứt.Cha sở thánh bắt buộc phải giải tội từ 10, 15 đến 18 giờ một ngày. Sự biến đổi đã xảy ra như thế nào? Từ một ngôi nhà thờ nghèo nàn, một bàn thờ tư lâu không dùng đến, một nhà Tạm bỏ trống, một tòa giải tội cũ kỹ và một linh mục kém tài bất lực, giờ đây, bộ mặt sinh hoạt của giáo xứ cũng như tâm hồn của các tín hữu đã hoàn toàn thay đổi. Nguyên nhân nào đưa đến sự thay đổi xứ Ars, đến nỗi hàng trăm ngàn, và có lẽ hàng triệu người từ khắp nơi trên thế giới kéo về đây. Chỉ có Thiên Chúa mới có thể làm những biến đổi như thế. Ta phải hoàn toàn quy hướng về Ngài, qua sức mạnh của lời cầu nguyện, qua sức mạnh thần linh vô biên của phép Thánh Thể và chuỗi Mân Côi.

Chính môn đệ của Chúa Giêsu cũng xin Chúa dạy cho họ cầu nguyện, ta hãy lắng nghe Chúa dạy.

Thứ Tư Tuần XXVII Mùa Thường Niên
Lời Chúa: 
 Lc 11,1-4
1 Ngày kia, Chúa Giêsu cầu nguyện ở một nơi. Khi Người cầu nguyện xong, có một môn đệ thưa Người rằng: "Lạy Thầy, xin dạy chúng con cầu nguyện như Gioan đã dạy môn đệ ông". 2 Người nói với các ông: "Khi các con cầu nguyện, hãy nói:
"Lạy Cha, nguyện danh Cha cả sáng.
Nước Cha trị đến.
3 Xin Cha cho chúng con
hôm nay lương thực hằng ngày.
4 Và tha nợ chúng con,
như chúng con cũng tha
mọi kẻ có nợ chúng con.
Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ'".

Hằng ngày tôi vẫn thường xuyên cầu nguyện, và lời kinh tôi đọc nhiều nhất trong 1 ngày là lời kinh Lạy Cha, một lời kinh có sức hút và sức mạnh vạn năng, vậy mà sao thế giới vẫn chưa im tiếng bom đạn, nghèo đói, khủng bố vẫn tràn lan, cuộc sống quanh tôi vẫn con bóng đêm của hận thù, chia sẻ... Phải chăng lời cầu nguyện của tôi chưa thành tâm, lời cầu nguyện của tôi chưa bắt đầu từ trái tim và đến bàn tay.

Lạy Cha, chúng con ở trên trời, con xin Cha cho con để lời cầu nguyện biến đổi chính con thì mới biến đổi được thế giới. Xin cho con biết tha thứ để con được thứ tha, xin cho con biết cho đi hơn là lãnh nhận và lạy Cha xin Cho nước Cha được hiển trị, xin cho những người hồi giáo IS biết tôn trong mạng sống của những người Cha đã tạo dựng. Tất cả để làm vinh danh Cha.
“Vâng phục là thứ thuế phải trả trên con đường đi tới hạnh phục.” (Maurice Blondel, )

Vâng phục dễ hay khó? để trả lời cầu hỏi này thì cũng phải tùy thuộc vào vấn đề, đối tượng, sự việc để nói khó hay dễ.
Mời đọc bài phân tích sau đây: 

Có một mẫu gương sống vâng phục có trách nhiệm và có tự do, có đối thoại và có đón nhận. Đó là Đức Maria

Ngày 07/10: Đức Mẹ Môi Côi (Lễ nhớ)
Lời Chúa: 
 Lc 1,26-38
26 Bà Ê-li-sa-bét có thai được sáu tháng, thì Thiên Chúa sai sứ thần Gáp-ri-en đến một thành miền Ga-li-lê, gọi là Na-da-rét, 27 gặp một trinh nữ đã thành hôn với một người tên là Giu-se, thuộc dòng dõi vua Đa-vít. Trinh nữ ấy tên là Ma-ri-a.
28 Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói: "Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà." 29 Nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì.
30 Sứ thần liền nói: "Thưa bà Ma-ri-a, xin đừng sợ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa. 31 Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giê-su. 32 Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đa-vít, tổ tiên Người. 33 Người sẽ trị vì nhà Gia-cóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận."
34 Bà Ma-ri-a thưa với sứ thần: "Việc ấy sẽ xảy ra cách nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng!"
35 Sứ thần đáp: "Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa. 36Kìa bà Ê-li-sa-bét, người họ hàng với bà, tuy già rồi, mà cũng đang cưu mang một người con trai: bà ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi, mà nay đã có thai được sáu tháng. 37 Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được."
38 Bấy giờ bà Ma-ri-a nói: "Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói." Rồi sứ thần từ biệt ra đi.

Trong Chương Trình mầu nhiệm của Thiên Chúa, Đức Mẹ được tạo dựng với ba đặc ân mà không một tạo vật nào có được: đó là đặc ân vô nhiễm nguyên tội (Immaculate Conception) và trọn đời đồng trinh (ever-virgin) và lên trời cả hồn xác (Assumption) để xứng đáng làm Mẹ Ngôi Hai Thiên Chúa là Chúa Cứu Thế Giêsu. Chắc chắn trước khi được Sứ Thần truyền tin, Đức Mẹ, khi đó đang là một thiếu nữ ở tuổi 14, 15, đã cảm nghiệm được ơn gọi sống đồng trinh. Vì thế Mẹ đã trả lời Thiên Sứ: “việc đó xảy ra cách nào được vì tôi không biết đến việc vợ chồng” (Lc 1:34).

Vâng phục Thiên Chúa là hành vi đẹp nhất con người có thể làm để ca tụng và phụng thờ Thiên Chúa. Đó là hành vi diễn tả lòng hiếu thảo đáng yêu nhất của con cái dành cho Cha mình. Vâng phục Thánh Ý Thiên Chúa được kể là con đường tuyệt hảo của bình an và hạnh phúc.

Lạy Chúa, xin Chúa đổ tràn trên con ánh sáng và sự sống của Chúa để  con có thể thấy được từ bên trong con vinh quang kỳ diệu của Chúa. Xin ban tình yêu Chúa chứa chan đời sống con, để con dám sông hai tiếng "xin vâng " như Đức Maria trước những biến cố trái nghịch với ý con, và xin cho con can đảm bước đi với sứ mạng Chúa trao trong bình an và phó thác.

Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2014

Sự thờ ơ của người đi đường đã khiến 4 nạn nhân mắc kẹt trong chiếc xe mất lái lao xuống ao tử vong tức tưởi.

Theo thông tin từ báo Tuổi trẻ, ngày 23/9, ông Phùng Văn On - Phó trưởng ban ATGT tỉnh Long An - cho biết đã có đề nghị Công an huyện Mộc Hóa (tỉnh Long An) xác minh thông tin về hai chiếc xe đã không dừng lại ứng cứu vụ tai nạn ôtô lao xuống ao làm 4 người tử vong vào rạng sáng 22/9.

http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/gia-dinh-bac-si-chet-ngat-trong-chiec-oto-lao-xuong-ao-3083172.html

"Thấy chiếc ôtô đầu tiên chạy đến, anh quơ đèn và hô lớn “có người bị nạn, làm ơn cứu giúp” nhưng chiếc xe vẫn không dừng lại. Bà Nguyễn Thị Lài ở gần đó hay tin chạy đến cũng gắng sức kêu các xe dừng lại để hỗ trợ cứu các nạn nhân nhưng không được nên chạy khắp nơi gọi bà con. Ông Sáu Hồng cũng ở gần hiện trường cho biết: "Nghe tiếng hô hoán tôi chạy đến nơi thì chiếc xe đang lật ngửa, chỉ còn phần đuôi nổi trên mặt nước. Tôi nghe có tiếng kêu cứu yếu ớt trong xe nhưng lúc ấy không biết làm gì để cứu họ”.

“Đến gần 30 phút sau tôi lại thấy có chiếc xe chạy tới, lần này thì bác tài đã dừng lại”, anh Tuấn kể."

Câu chuyện đau lòng trên cũng giống như câu chuyện sau đây:
Thứ Hai Tuần XXVII Mùa Thường Niên
Lời Chúa: 
 Lc 10,25-37
25 Khi ấy, có một người thông luật đứng dậy hỏi thử Chúa Giêsu rằng: "Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời". 26 Người nói với ông: "Trong Lề luật đã chép như thế nào? Ông đọc thấy gì trong đó?" 27 Ông trả lời: "Ngươi hãy yêu mến Chúa là Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết sức và hết trí khôn ngươi, và hãy thương mến anh em như chính mình". 28 Chúa Giêsu nói: "Ông đã trả lời đúng, hãy làm như vậy và ông sẽ được sống". 29 Nhưng người đó muốn bào chữa mình, nên thưa cùng Chúa Giêsu rằng: "Nhưng ai là anh em của tôi?"
30 Chúa Giêsu nói tiếp: "Một người đi từ Giêrusalem xuống Giêricô, và rơi vào tay bọn cướp; chúng bóc lột người ấy, đánh nhừ tử rồi bỏ đi, để người ấy nửa sống nửa chết. 31 Tình cờ một tư tế cũng đi qua đường đó, trông thấy nạn nhân, ông liền đi qua. 32 Cũng vậy, một trợ tế khi đi đến đó, trông thấy nạn nhân, cũng đi qua. 33Nhưng một người xứ Samaria đi đường đến gần người ấy, trông thấy và động lòng thương. 34 Người đó lại gần, băng bó những vết thương, xức dầu và rượu, rồi đỡ nạn nhân lên lừa mình, đưa về quán trọ săn sóc. 35 Hôm sau, lấy ra hai quan tiền, ông trao cho chủ quán mà bảo rằng: 'Ông hãy săn sóc người ấy và ngoài ra, còn tốn phí hơn bao nhiêu, khi trở về, tôi sẽ trả lại ông'. 36 Theo ông nghĩ, ai trong ba người đó là anh em của người bị rơi vào tay bọn cướp?" 37 Người thông luật trả lời: "Kẻ đã tỏ lòng thương xót với người ấy". Và Chúa Giêsu bảo ông: "Ông cũng hãy đi và làm như vậy".

Yêu người, nói dễ mà làm thì không mấy dễ, cũng có biết bao nhiêu câu chuyện hằng ngày ta nhìn thấy rồi bỏ đi, bỏ qua, vì nếu dừng lại ta sẽ mất thời gian, và lắm khi phải mang hoạ vào thân.
Chính những sự thờ ơ đến vô cảm của người với người làm mất đi tình yêu đồng loại, Nhận ra người bị nạn cần giúp đỡ, chia là một thách đố đối với tôi và bạn. 

“Tất cả những gì anh em muốn người ta làm cho mình,
thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta” ( Mt 7,12)

Lạy Chúa xin cho con trái tim yêu thương như Chúa yêu con, và xin cho trái tim của con biết mở ra cho anh chị em con, Xin cho con dám chấp nhân sự quấy rày của người khác, biết dừng lại để cảm thông chia sẻ, đặc biệt là lắng nghe tiếng kêu cứu của nhân loại hôm nay.
Con sẽ thực hiện lời Chúa dạy hôm nay, trong tháng Mân Côi con xin Mẹ giúp con biết ra khỏi chính bản thân để đến với người đang đau khổ, đang thất vọng.
Ngày xưa, có một anh chàng không có tài nghệ gì cả, chỉ được cái hiền lành hay thương người. Từ lúc vợ chết, anh ta trở nên túng bấn tợn. Có dạo phải ngửa tay ăn xin. Thấy nghề này hèn hạ lại không nuôi nổi tấm thân, anh chàng mới xoay sang đi làm thuê. Nhưng chỉ làm được một ngày anh đã thấy mệt nhọc và bị chủ la mắng nhục nhã, nên lại dự định làm nghề đi câu là nghề anh cho là thong thả, tự do hơn. Chiều hôm đó, người ta trả công cho ba mươi đồng kẽm. Anh chàng bèn lấy số tiền đó làm vốn, mua lưỡi mua dây quyết chí làm ăn bằng nghề nghiệp mới.
Sáng hôm sau, anh ra ngồi ở bờ sông câu cá. Nhưng mãi đến trưa chả kiếm được một tý gì. Mồi cứ mất toi. Mãi đến chiều mới thấy phao chìm xuống, anh giật lên thì được một con rắn nước. Lấy làm bực mình, anh chàng gỡ con rắn ra rồi quẳng xuống sông. Lần thứ hai giật lên thì lại chính con rắn nước hồi nãy mắc vào lưỡi.
Anh than thở với rắn: - "Rắn ôi! Tao nghèo lắm, chỉ được ba mươi đồng kẽm thôi. Mày đừng hại tao hết cả mồi, rồi đây biết lấy gì kiếm ăn". Anh chàng lại quẳng rắn xuống nước. Lần thứ ba cũng lại con rắn đó mắc lưỡi câu. Lần này hắn giận lắm, không thả con rắn xuống nước nữa mà nắm lấy cổ rắn định mang đi giết. Qua cửa đền bà thần Khai Khẩu, tự nhiên con rắn nước kêu lên:
- Đừng giết tôi, tôi là con vua Thủy phủ. Vì muốn đánh bạn với anh nên mới tự cắn câu nhiều lần như thế. Hãy cho tôi đi theo, tôi sẽ giúp anh vượt qua cảnh nghèo.
Anh nghe lời, cho rắn theo mình. Từ đó anh câu được nhiều cá: thứ ăn, thứ bán, cuộc sống rất dễ chịu. Anh chàng với rắn ngày một tương đắc.
Một hôm rắn cho anh biết chỉ ba ngày nữa sẽ có một trận lụt lớn xưa nay chưa từng có. Anh nghe lời rắn đóng một chiếc bè nứa để phòng tai nạn. Anh lại còn loan báo cho mọi người xung quanh biết. Nhưng chả một ai thèm nghe. Ba ngày sau, quả nhiên gió bão nổi lên đùng đùng, mưa to như trút, nước dâng lên như biển cả.
Người, vật, đồ đạc và mùa màng,... đều trôi băng băng mất tích.
Mãi đến ngày cơn bão tạnh, anh mới dám chống bè tìm về chốn cũ.
Thấy một cái tổ kiến đang lênh đênh trên dòng nước, con rắn bảo anh chàng:
- Anh hãy cứu chúng nó 1 chút.
Anh trả lời:
- Vớt làm gì bầy kiến nhỏ mọn ấy để chúng bò khắp bè.
Nhưng rắn khẩn khoản:
- Không, anh hãy nghe lời tôi đi. Rồi chúng nó sẽ trả ơn anh.
Nghe lời rắn, anh chàng vớt cái tổ kiến lên bè của mình.
Đi được một đoạn, lại gặp một con chuột đang lội bì bõm sắp chết đuối. Rắn lại giục anh vớt lên. - "Ồ, - Hắn đáp - Con chuột thì cho nó chết chứ cứu nó mà làm gì" - "Không, anh hãy nghe tôi đi. Rồi nó sẽ trả ơn anh". Nghe lời rắn, anh chàng vớt con chuột lên bè của mình.
Đến một chỗ khác, họ lại gặp một con trăn đang nằm cuộn tròn trên một ngọn cây giữa dòng nước đợi chết. Rắn cũng giục anh giúp trăn thoát nạn. - "Ồ - hắn đáp - Con trăn kinh lắm, cứu nó mà làm gì?" - "Không, anh hãy nghe tôi đi. Rồi nó sẽ trả ơn anh". Nghe lời rắn, anh chàng lại giúp cho con trăn lên bè.
Sau cùng họ gặp một người đàn ông đang bám vào một cây gỗ nổi bập bềnh giữa dòng nước. Anh không đợi rắn bảo, định vớt lên bè, nhưng con rắn cản lại:
- Anh đừng vớt nó lên làm gì, nó sẽ làm hại anh đấy.
Anh đáp:
- Người ta thường nói cứu một người dương gian bằng một ngàn âm ty. Sao lại chỉ cứu vật mà không cứu người kia chứ.
Nói đoạn, mặc kệ lời rắn can ngăn, anh nhất định thực hiện ý nghĩ của mình, vớt người sắp chết đuối đó lên bè, cho sưởi lửa ấm và cho ăn uống tử tế.
Sau mấy ngày nước rút đi hết, anh thả tất cả những con vật lên bờ. Còn người nọ vì gia đình phiêu bạt, nhà cửa trôi mất cả nên anh cho ở lại với mình cùng câu cá nuôi nhau và coi như em ruột.

Đến lúc con rắn nước trở về Thủy phủ thì nó mời anh cùng đi theo xuống giang sơn của cha mình. Dọc đường, rắn bảo bạn: - "Nếu cha tôi có cho gì thì anh nhớ đừng nhận, mà chỉ xin lấy cây đàn thất huyền. Đàn ấy nếu có giặc, gảy một bài là có thể làm cho giặc phải tan". Vua Thủy thấy có bạn của con tới chơi lấy làm mừng rỡ, đãi anh chàng rất hậu. Khi vua Thủy sai quân hầu mang vàng bạc châu báu đến biếu, anh nhớ lời rắn cố khước từ, chỉ xin có mỗi một chiếc đàn thất huyền. Vua Thủy nể chàng, thuận cho ngay. Anh trở về cõi đất, quý chiếc đàn vô hạn.
Một hôm anh có việc phải đi xa. Trước khi đi, anh giấu chiếc đàn thần dưới cót thóc, dặn người bạn chớ có bén mảng đến chỗ cót thóc đó. Nhưng người kia nghe dặn, đồ rằng dưới ấy tất có vật quý bèn cố công kiếm tìm, quả bắt được cây đàn. Hắn đã biết sự mầu nhiệm của cây đàn ấy bèn lấy trộm rồi trốn đến kinh đô để lập công danh.
Hồi ấy quân đội nhà vua phải đối địch với một nước láng giềng luôn luôn kéo quân sang quấy nhiễu bờ cõi. Hắn vào xin vua đi tiễu trừ giặc dữ. Nhờ có chiếc đàn thần, hắn đã làm cho quân đội của đối phương thua liểng xiểng. Lúc thắng trận trở về, hắn được nhà vua hết lời khen ngợi, phong làm đại tướng, ban lộc rất hậu. Được giàu sang, hắn không còn nghĩ gì đến ân nhân của mình nữa. Nhà vua toan gả con gái cho đại tướng nhưng vừa hứa hôn thì bỗng dưng công chúa bị câm. Vì thế hôn lễ đành phải hoãn lại chờ lúc công chúa lành bệnh mới cử hành.
Lại nói chuyện anh chàng câu cá, khi trở về thấy mất bạn lại mất cả cây đàn thất huyền thì vội bỏ nhà đi tìm. Vào đến kinh đô, một hôm anh gặp người kia bây giờ đang ngồi trên kiệu sơn son thiếp vàng, có quân gia theo hầu đông nghịt. Anh đón kiệu lại, cất tiếng hỏi thăm bạn cũ. Nhưng người kia vừa gặp ân nhân của mình đã vội thét lính bắt trói lại. Thế rồi, để khỏi lộ chuyện, hắn vu cho anh làm giặc, sai nhốt một chỗ kín đáo, không cho ăn, để chờ ngày đưa ra pháp trường.
Trong ngục tối, giữa khi anh chàng đang than thân trách phận thì bầy kiến ngày xưa đã tìm được cách lọt vào hỏi thăm: - "Tại sao ông bị giam ở đây?". Anh chàng ngơ ngác không hiểu tiếng ai hỏi mình, bèn hỏi lại: - "Ai đó? Tại sao tôi chỉ nghe tiếng mà không thấy người?" - "Chúng tôi là bầy kiến mà ông cứu khỏi nạn lụt ngày xưa, hiện đang ở dưới chân ông đây." Anh chàng cúi xuống tìm kiến rồi kể chuyện cho kiến nghe nông nỗi của mình. Kiến nói: - "Chúng tôi không thể làm được gì nhưng để chúng tôi đi kiếm con chuột ngày ấy, may chuột có kế gì chăng".
Lũ kiến bèn chia nhau mỗi con một phương đi kiếm chuột và báo tin không may của ân nhân cho chuột biết. Chuột bảo: - "Bây giờ chắc ông ấy đói lắm, để tôi mang vào ngục một ít thức ăn đã. Rồi tôi sẽ đi kiếm con trăn xem thử nó có mưu mẹo gì chăng". Chuột liền đưa khoai và bánh lấy trộm được của một nhà hàng vào ngục cho anh chàng ăn. Anh tỏ lời cảm ơn. Rồi cả gia đình nhà chuột lại kéo nhau đi tìm trăn. Lúc sắp đến nhà trăn, cả bầy chuột sợ trăn ăn thịt bèn trèo lên cây cao gọi xuống: - "Bác trăn ơi! Bác trăn ơi!" Khi trăn ra, một con chuột già đánh bạo đánh bạo xuống kể chuyện cho trăn biết. Trăn nhả ra một viên ngọc bảo chuột đưa về cho ân nhân mà rằng: - "Viên ngọc này mài ra thành bột có thể chữa lành câm. Ân nhân của chúng ta có thể đem chữa bệnh cho công chúa và nhờ đó mà thoát nạn".
Khi được ngọc, anh chàng gọi người cai ngục đến nói mình có phép cứu công chúa khỏi câm. Người ta dẫn anh đến trước vua. Quả nhiên sau khi công chúa uống nước ngọc mài bỗng nói được, và câu đầu tiên của nàng là đòi lấy người cứu mình làm chồng. Vua rất khen ngợi, hỏi anh ta làm sao có thứ thuốc thần diệu đến thế.
Anh chàng kể lại đầu đuôi câu chuyện, từ lúc câu được rắn, cứu được các con vật và người, cho đến lúc bị người phản bội, còn các con vật lại tìm cách trả ơn, trong đó có con trăn cho mình viên ngọc quý. Vua nghe xong tắc lưỡi: - "Thật là bụng dạ con người sâu hiểm hơn cả những con vật nguy hiểm". Lập tức vua sai lính bắt giam tên đại tướng bất nghĩa kia để chờ ngày phán xử. Còn anh chàng đi câu được vua cho làm quan và gả công chúa. Anh ta sống một cuộc đời sung sướng hơn trước[1].
Ngày nay, câu Cứu vật vật trả ơn, cứu nhân nhân trả oán dùng để mỉa mai những người lấy oán trả ân, thua kém cả loài vật.
câu chuyện cổ tích có phần nào giống với câu chuyện sau đây:
Chúa Nhật tuần XXVII Thường Niên - Năm A
Lời Chúa: 
 Mt 21,33-43
33 Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các thượng tế và các kỳ lão trong dân rằng: “Các ông hãy nghe dụ ngôn này: Có ông chủ nhà kia trồng được một vườn nho; ông rào giậu chung quanh, đào hầm ép rượu và xây tháp canh; đoạn ông cho tá điền thuê, rồi đi phương xa. 34 Đến mùa nho, ông sai đày tớ đến nhà tá điền để thu phần hoa lợi. 35 Nhưng những người làm vườn nho bắt các đầy tớ ông: đánh đứa này, giết đứa kia và ném đá đứa khác. 36 Chủ nhà lại sai một số đầy tớ khác đông hơn trước, nhưng họ cũng xử với chúng như vậy. 37 Sau cùng, chủ sai chính con trai mình đến với họ, vì nghĩ rằng: ‘Họ sẽ kính nể con trai mình.’ 38 Nhưng bọn làm vườn vừa thấy con trai ông chủ liền bảo nhau: “Đứa con thừa tự kia rồi: Nào anh em! Chúng ta hãy giết nó đi và chiếm lấy gia tài của nó.” 39 Rồi họ bắt cậu, lôi ra khỏi vườn nho mà giết. 40 Vậy khi chủ về, ông sẽ xử trí với bọn họ thế nào?”
41 Họ trả lời: “Ông sẽ tru diệt bọn hung ác đó và sẽ cho người khác thuê vườn nho để cứ đến mùa nộp phần hoa lợi.” 42 Chúa Giêsu phán: “Các ông chưa bao giờ đọc thấy trong Kinh Thánh: Chính viên đá bọn thợ loại ra, đã trở nên viên đá góc tường; đó là việc Chúa làm và là việc lạ lùng trước mắt chúng ta? 43 Bởi vậy, Ta bảo các ông: ‘Nước Thiên Chúa sẽ cất khỏi các ông để trao cho dân tộc khác biết làm trổ sinh hoa trái.’

1. Thiên Chúa đã tạo dựng loài người với tình yêu thương âu yếm sâu xa. Trong nhân loại này, Ngài đã chọn ra một nhóm người mang những lời Ngài hứa, họ có nhiệm vụ làm cho Ngài hiện diện giữa nhân loại. Ngài đã ân cần nuôi dưỡng, chăm sóc họ, và sai họ đi làm chứng về tình thương của Ngài. Đáng tiếc, thay vì sản sinh những hoa quả ngon ngọt của lòng trung thành và của sự bình an, họ đã tạo ra sự hận thù, ghen ghét, bạo lực.

2. Thiên Chúa tiếp tục phái các sứ giả đến: Ngài ân cần và kiên trì tìm cách cứu lấy dân Ngài. “Dân” đây cũng có thể là một tập thể như giáo xứ, gia đình hay những cá nhân (mỗi người trong chúng ta). Trong thực tế, Thiên Chúa chỉ dừng lại khi cái chết đến đóng ấn trên một cuộc đời vĩnh viễn từ khước tình yêu của Ngài.

3. Tội nặng nhất của các tá điền là từ chối đón tiếp các ngôn sứ và Người Con mà Chúa Cha sai phái đến. Tuy nhiên, Đức Giêsu cho biết tội ấy bắt nguồn từ chỗ họ muốn chiếm lấy vườn nho. Mỗi lần chúng ta muốn coi Nước Thiên Chúa là chuyện riêng của chúng ta, mỗi lần chúng ta nhắm một thành công tưởng như là để phụng sự Thiên Chúa nhưng thật ra là để thỏa mãn nhu cầu chúng ta là tỏ ra mình quan trọng, là tạo một ảnh hưởng, khi đó chúng ta đang chiếm hữu vườn nho của Thiên Chúa, bởi vì thật ra chúng ta đang phục vụ chính mình dưới cái vỏ bề ngoài là sự tận tụy và sự đạo đức.

4. Không có gì có thể ngăn chặn hành động uy quyền của Thiên Chúa trong thế giới. Bởi vì Thiên Chúa đủ quyền năng để đưa mọi chuyện (kể cả điều ác) vào việc thực hiện các kế hoạch của Ngài. Trong đời sống chúng ta, nếu chúng ta sẵn sàng dâng cho Thiên Chúa tất cả những gì làm nên con người chúng ta, tất cả những gì chúng ta có, Thiên Chúa sẽ có thể làm những điều kỳ diệu xuyên qua chúng ta. Trong lịch sử các thánh, Thiên Chúa đã tỏ ra thích dùng những giới hạn của con người để thực hiện những chương trình vĩ đại trong Giáo Hội

Lạy CHúa xin cho con biết ý thức sống lòng biết ơn Chúa qua chính đời sống của con, đón nhận những gì xảy đến cho con trong một niền xác tín Chúa vần có đó và ở đó, từ những chuyện con xem ra tầm thường, vô ích thì Chúa sẽ biến thành viên đá góc, đó là chường trình và kế hoạch của Chúa, xin Chúa giúp con.


Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2014


Trong cuốn tự thuật Một Tâm Hồn, chính thánh nữ đã kể lại câu truyện nói về một hôm vào một đêm trời thanh trong, ngước nhìn lên vòm trời cao thấy một chùm sao nối kết như hình chữ T, Têrêsa đã nói một cách hồn nhiên với cha mình: “Cha ơi! Tên con đã được ghi trên trời kìa”.

Tên được ghi trên trời. Thật vậy, nếu tin tưởng vào quyền năng của Thiên Chúa. Nếu đặt mình đơn sơ trước nhan Thiên Chúa, và nếu như thánh Têrêsa, ngước mắt nhìn kỹ lên trời, thì ai trong chúng ta cũng đều thấy có tên mình trên đó cả, bởi vì Chúa Cha đã vui lòng ban nước trời cho chúng ta. 

Thứ Bảy Tuần XXVI Mùa Thường Niên
Lời Chúa: 
 Lc 10,17-24
17 Khi ấy, bảy mươi hai ông trở về vui mừng và nói rằng: "Thưa Thầy, nhân danh Thầy thì cả ma quỷ cũng vâng phục chúng con". 18 Người bảo: "Ta đã thấy Satan từ trời sa xuống như luồng chớp. 19 Này Ta đã ban cho các con quyền giày đạp rắn rết, bọ cạp, mọi quyền phép của kẻ thù, và không có gì có thể làm hại được các con. 20 Dù vậy, các con chớ vui mừng vì các thần phải vâng phục các con; nhưng hãy vui mừng vì tên các con đã được ghi trên trời". 21 Lúc đó, Chúa Giêsu đầy hoan lạc trong Chúa Thánh Thần, Người nói: "Lạy Cha là Chúa trời đất, Con xưng tụng Cha, vì Cha đã giấu không cho những người thông thái khôn ngoan biết những điều này, nhưng đã tỏ cho những kẻ đơn sơ. Vâng, lạy Cha, đó là ý Cha đã muốn thế. – 22 Cha Ta đã trao cho Ta mọi sự. Không ai biết Chúa Con là ai, ngoài Chúa Cha; cũng không ai biết Chúa Cha là Đấng nào, ngoài Chúa Con, và những người được Chúa Con muốn tỏ cho biết". 23 Rồi Chúa Giêsu quay lại phía các môn đệ và phán: "Hạnh phúc cho những con mắt được xem những điều các con xem thấy, 24 vì chưng, Thầy bảo các con: Có nhiều tiên tri và vua chúa đã muốn xem những điều các con thấy, mà chẳng được xem, muốn nghe những điều các con nghe, mà đã chẳng được nghe".
Biết được tên mình đã được ghi vào sổ hằng sống. Biết được tên mình đã được ghi trên trời là một điều mà ai trong chúng ta cũng muốn biết. Có khi sốt ruột, nôn nóng để biết. Bởi vì mục đích của cuộc đời con người là gì, nếu không phải là lo tranh thủ để chiếm được nước trời:“Được lời lãi cả thế gian mà thiệt mất linh hồn nào được ích gì?” ( Mat 16:16). 

Lạy Chúa để con  biết mình có tên trong sổ hằng sống, và biết mình được vào nước trời đời sống hằng này của con cũng phải tự viết những việc tốt con làm, người điều con nói phải đi đồi với lối sống của con, xin Chúa cho con biết ý thức điều này để mai này chính đời con đã được ghi trên trời rồi.

Thứ Sáu, 3 tháng 10, 2014

Thứ Sáu Tuần XXVI Mùa Thường Niên
Lời Chúa: 
 Lc 10,13-16

(13) Khi ấy, Chúa Giêsu phán rằng: "Khốn cho ngươi, hỡi Khoradim! Khốn cho ngươi, hỡi Bétxaiđa! Vì nếu các phép lạ đã làm nơi các nguơi mà được làm tại Tia và Xiđon, thì từ lâu họ đã mặc áo vải thô, ngồi trên tro tỏ lòng sám hối rồi. (14) Vì thì, trong cuộc Phán Xét, Tia và Xiđon sẽ được xử khoan hồng hơn các ngươi. (15) Còn ngươi nữa, hỡi Caphácnaum, ngươi tưởng sẽ được nâng lên đến tận trời ư? Không, ngươi sẽ phải nhào xuống tận âm phủ!
(16) "Ai nghe anh em là nghe Thầy; và ai khước từ anh em là khước từ Thầy; mà ai khước từ Thầy là khước từ Ðấng đã sai Thầy."

Chúa muốn đề cao trách nhiệm của bạn và tôi là những người đang rao giảng Tin Mừng hiện nay. Lời ăn tiếng nói, việc làm, thái độ sống của tôi cần thực hành Lời Chúa, để mọi người đi theo Người. Thử xét mình xem tôi có xứng đáng không ?

Lạy Chúa xin cho con biết ý thức thực hành Lời Chúa bằng chính đời sống của con. 

Thứ Năm, 2 tháng 10, 2014

Ngày 02/10: Các Thiên Thần bản mệnh

Xh 23,20-23

Đức Chúa phán như sau : “Này Ta sai thiên sứ đi trước ngươi, để giữ gìn ngươi khi đi đường và đưa ngươi vào nơi Ta đã dọn sẵn. Trước mặt người, hãy ý tứ và nghe lời người. Đừng làm cho người phải chịu cay đắng ; người sẽ không tha lỗi cho các ngươi, vì danh Ta ngự trong người. Nếu thực sự ngươi nghe lời người, nếu ngươi làm mọi điều Ta nói, Ta sẽ trở thành kẻ thù của kẻ thù ngươi, đối phương của đối phương ngươi. Thiên sứ của Ta sẽ đi trước mặt ngươi và dẫn ngươi vào xứ người E-mô-ri, Khết, Pơ-rít-di, Ca-na-an, Khi-vi, Giơ-vút ; và Ta sẽ tiêu diệt chúng.


 Mt 18,1-5.10
1 Lúc ấy, các môn đệ lại gần hỏi Đức Giê-su rằng: "Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong Nước Trời?" 2 Đức Giê-su liền gọi một em nhỏ đến, đặt vào giữa các ông 3 và bảo: "Thầy bảo thật anh em: nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.
4 "Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời.
5 "Còn ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy."
10 "Anh em hãy coi chừng, chớ khinh một ai trong những kẻ bé mọn này; quả thật, Thầy nói cho anh em biết: các thiên thần của họ ở trên trời không ngừng chiêm ngưỡng nhan Cha Thầy, Đấng ngự trên trời."
Thiên thần Bản mệnh  là ai?
Thiên thần bản mệnh là người bạn thân thiết của mỗi người chúng ta, được Chúa sai phái đến với hai mục đích :
 Để săn sóc và giữ gìn con người trước những mưu mô và cạm bẩy của ma quỷ và sự dữ.
- Để chuyển lời cầu nguyện của chúng ta lên Thiên Chúa và cầu bầu cho chúng ta trước tôn nhan Người.


Ngay từ trang đầu của sách Sáng Thế, ta thấy các ngài xuất hiện như những vị thừa hành mệnh lệnh của Thiên Chúa. "Này Ta sẽ sai Thiên thần Ta đi trước mặt ngươi và gìn giữ ngươi khi đi đàng, dẫn đưa ngươi đến nơi Ta dọn sẵn cho ngươi" (Xh 23,20). Trong Tân Ước, chính Chúa Giêsu đã được các thiên thần phục vụ, sau khi Ngài chịu ma quỉ cám dỗ trong hoang địa, khi đã hoàn toàn chiến thắng Satan. Ngài còn khẳng định với Nathanael : “Ngươi sẽ thấy trời mở ra và các Thiên thần của Thiên Chúa lên xuống trên Con Người” (Ga 1, 51).

Trong cuộc sống hằng ngày biết bao nhiêu cạn bẫy, để ta không sa vào thì thiên thần Bản mệnh bên ta sẽ ngăn ta khỏi sa ngã. Và trong những cơn nguy khó, hiểm nghèo ta cầu xin thiên thần Bản mệnh sẽ giúp bảo vệ ta.

Câu chuyện có thật sau đây: 
"Số là có một cha sở miền quê bên Pháp lúc đó đang ở một xứ đạo hẻo lánh,một đêm kia được tin một người đau nặng,đang hấp hối,muốn xin Ngài tới xức dầu.Trời về khuya,với bổn phận mục tử Ngài ra đi làm phận sự của mình. Từ nhà xứ tới nhà người đau,Ngài phải băng qua khu rừng vắng.Khi tới khu rừng,trời đã rất tối,Ngài ngập ngừng,nhưng nghĩ lại và nhớ tới Thiên Thần Bản Mệnh, Ngài cầu nguyện để Thiên Thần cùng đi với Ngài. Ngài mạnh dạn và đã tới xức dầu cho người bệnh kịp thời giờ hấp hối. Câu chuyện đã qua 10 năm rồi,nếu không có biến cố mới này thì nó đã rơi vào quên lãng: Một tử tù sắp bị hành quyết,anh ta rất khó tính và không chịu nghe bất cử một ai. Người ta báo cho vị linh mục năm xưa đã băng qua khu rừng để đi xức dầu cho người đang hấp hối.Linh mục được báo tin có người tử tù muốn gặp, đã tới vì lòng nhân từ, vừa thấy linh mục,người tử tù đã muốn phản ứng,xua đuổi,không muốn gặp vị linh mục,nhưng bỗng anh ta ngừng lại và nói với vị linh mục:" có phải cha là cha sở họ X không ?".Vị linh mục ngạc nhiên trả lời trước đây 10 năm tôi làm cha sở ở họ đó,nhưng bây giờ tôi đã đi nơi khác. Thì ra các đây 10 năm,người tử tù lúc đó là tên ăn cướp giết người,đang lẩn trốn ở khu rừng mà tôi đi qua và hắn định bất cứ gặp thấy ai,hắn sẽ giết chết để lấy quần áo của khổ chủ mà hóa trang,đánh lừa lưới của pháp luật.Người tử tù kể lại:" Lúc đó y muốn giết tôi,nhưng thấy bên cạnh có người thanh niên lực lưỡng,thấy không thể thắng nổi,nên y đã để cho tôi và người thanh niên ấy đi bình an,vô sự ".Nghe người tử tù thuật lại,tôi ngạc nhiên và sực nhớ lại lúc đó tôi dừng lại để cầu nguyện xin Thiên thần Bản Mệnh giúp đỡ. Và như vậy,người thanh niên mà người tử tù thấy chính là Thiên Thần Bản Mệnh của tôi,đã giữ gìn tôi." ( Internet)


Lạy Chúa, con cám  ơn Chúa vì Chúa đã ban cho con 1 vị Thiên thần Bản mệnh luôn ở bên con, giúp con tránh sa những bóng đêm tội lỗi, những nguy hiểm bủa vậy quanh con. Xin cho con ý thức sự hiện diện của vị Thiên thần bản mệnh để con lắng nghe Ngài  qua tiếng nói lương tâm