Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2018

Câu đố: một người đang chạy xe gắn máy trên đại lộ bỗng dừng lại, vì phía trước có dấu chỉ đèn đỏ. Một người bước vào một ngôi nhà thấy một dấu chỉ nên vội dụi tắt điếu thuốc của mình. Dấu đó thế nào? là hình một điếu thuốc bị gạch chéo... Trên đây là những dấu chỉ “nhân tạo”. Ngoài ra còn những dấu chỉ “thiên nhiên tạo” nữa, thí dụ đám mây đen bỗng dưng kéo đến là dấu báo trời sắp mưa. Loại thứ ba là những dấu chỉ nhắc ta nhớ đến Chúa. Loại thứ tư là những dấu chỉ Chúa muốn ta làm để nhắc người khác nhớ đến Chúa. Đố bạn nghĩ ra một số dấu chỉ thuộc loại thứ ba và thứ tư... (Lm Carôlô Hồ Bặc Xái)

Cuộc sống hằng ngày có rất rất nhiều dấu chỉ như câu đố của Lm Carôlô Hồ Bặc Xái trong bài chia sẻ Lời Chúa trên trang tgpsaigon.net. và 2 loại dấu chỉ mà vị linh mục này đố người đọc, tôi cũng là một trong những người đọc, tôi cũng thử trả lời xem có đúng phần nào.

Loại dấu chỉ thứ ba: Sáng ngủ đây tôi quỳ gối tạ ơn Chúa đã cho tôi và gia đình một giấc ngủ bình an, nghe được tiếng chuông và thấy bao nhiêu kỳ công và quyền năng của Chúa. Dấu chỉ của tình yêu, sự sống và lòng thương xót. và trong ngày nhiều nhiều dấu chỉ nhắc tôi nhớ đến tình thương Chúa dành cho tôi cho mọi người .... 

Loại dấu chỉ thứ tư, Chúa muốn ta làm để nhắc nhở người khác nhớ đến sự hiện diện của Chúa. tôi chia sẻ với các bạn dấu chỉ mà tôi đang có kinh nghiệm trải qua: đó là sự trung thật, và dám nhìn thẳng và nói thẳng khi sự giả dối đang lên ngôi. Tôi muốn nhắc họ rằng, Chúa vẫn đang nhìn từng hành động, lời nói, việc làm của từng người, và hãy quay trở về khi trời còn sáng. Và tôi đang xác tín niềm tin vào sự hiện diện của Chúa.

Trong bài tin mừng hôm nay, tôi như nghe Chúa nói với chính tôi "Thế hệ này là một thế hệ gian ác; chúng xin dấu lạ. Nhưng chúng sẽ không được thấy dấu lạ nào, ngoài dấu lạ ông Giôna."

Khi đọc chuyện ông Giôna người Galilê, ai cũng nhớ ông đã bị cá nuốt ba ngày. Sau đó ông lại được cá khạc ra trên đất liền mà vẫn còn sống. Nhưng điều đáng nhớ hơn là sau kinh nghiệm đó Giôna đã biết vâng phục Chúa. Ông chấp nhận đi giảng cho dân Ninivê, một dân ngoại ở vùng là Irắc bây giờ. Thật không ngờ, lời rao giảng của ông đã kéo cả nước vào một cuộc hoán cải, Từ vua đến dân, thậm chí cả súc vật, đều ăn chay, sám hối việc mình làm. Thái độ của họ đã làm Đức Chúa đổi ý, không đoán phạt nữa. Đức Chúa không muốn trừng phạt, Ngài chỉ mong con người sám hối. (Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J."

Vâng lời Chúa sống theo sự thật, chính Chúa sẻ tự biến đổi lòng người. 

Trong ngày Giáo hội tôn kính Thánh Têrêsa  Avila, Tiến sĩ Hội Thánh, tôi nhớ lại câu châm ngôn "Đừng bao giờ ngoan cố, nhất là trong những điều quan trọng. Chúa Ki-tô không cưỡng ép ý chí chúng ta, Người chỉ nhận những gì chúng ta dâng hiến cho Người mà thôi. Nhưng Chúa cũng không ban mình hoàn toàn cho chúng ta cho đến khi nào Người thấy chúng ta phó mình trọn vẹn cho Người. (Thánh Teresa Avila)



Lạy Chúa, tình yêu thương Chúa dành cho con và nhân loại hôm nay đó chính là dấu chỉ mà mỗi ngày con phải cầu nguyện, chỉnh trong thinh lặng con mới khám phá ra sự hiện diện của Chúa trong con, chỉ trong thinh lặng con mới có thể giúp cho người khác thấy Chúa đang hoạt động, mà họ biết tôn trọng sự thật, trung thực trong lời nói và hành động. 


Thứ Hai tuần XXVIII thường niên. Thánh Têrêsa Giêsu, trinh nữ, tiến sĩ hội thánh (lễ nhớ)
Lời Chúa: 
 Lc 11,29-32
29Khi dân chúng tụ họp đông đảo, Đức Giêsu bắt đầu nói: "Thế hệ này là một thế hệ gian ác; chúng xin dấu lạ. Nhưng chúng sẽ không được thấy dấu lạ nào, ngoài dấu lạ ông Giôna. 30Quả thật, ông Giôna đã là một dấu lạ cho dân thành Ninivê thế nào, thì Con Người cũng sẽ là một dấu lạ cho thế hệ này như vậy. 31Trong cuộc Phán Xét, nữ hoàng Phương Nam sẽ đứng lên cùng với những người của thế hệ này và bà sẽ kết án họ, vì xưa bà đã từ tận cùng trái đất đến nghe lời khôn ngoan của vua Salômôn; mà đây thì còn hơn vua Salômôn nữa. 32Trong cuộc Phán Xét, dân thành Ninivê sẽ chỗi dậy cùng với thế hệ này và sẽ kết án họ, vì xưa dân ấy đã sám hối khi nghe ông Giôna rao giảng; mà đây thì còn hơn ông Giôna nữa.

Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2018


Có bầy khỉ đang sống tự do tung tăng nơi rừng nọ. Ngày kia có thợ săn tìm cách bắt khỉ để bán. Người ta mua khỉ về dùng làm xiếc trong các gánh hát, hoặc nuôi nhốt trong sở thú, hay giết chết lấy bộ xương nấu cao chế thuốc v.v...

Muốn bắt khỉ, người ta dùng một trái dừa già để nguyên vỏ và sọ, chỉ khoét một lổ vừa bàn tay khỉ đưa vào. Trong ruột dừa là một miếng kẹo hay một cục xương thịt nướng thơm. Thợ săn mang quả dừa này đến nơi có nhiều khỉ. Họ xích quả dừa vào gốc cây (Trong khi đàn khỉ đã được báo động kéo đến tò mò ngồi xem trên các cành cây chung quanh ) rồi bỏ đi .

Thấy vắng người, bọn khỉ kéo nhau đến chỗ có quả dừa, đi chung quanh xem xét tỉ mỉ mọi sự vật. Khi không có gì khả nghi chúng mới chuyển sang trắc nghiệm quả dừa. Nhận thấy mùi thức ăn phát ra từ bên trong ruột quả dừa, liền thay phiên nhau dòm vào, ( Mọi việc có vẻ an toàn ). Một con thử thò tay vào nắm lấy thức ăn, bỗng la lên giãy nãy vì không thể rút tay ra được. Cả bọn thất kinh liền xúm nhau vào cứu bạn, chúng đứa thì kéo chân, đứa thì kéo tay con khỉ mắc nạn, có đứa thì nắm lấy quả dừa cố gắng kéo ra, có đứa thì cắn quả dừa, níu dây xích v.v...Tất cả đều vô vọng, bởi vì con khỉ do bản năng vô tình, quyết không thả nắm tay ra. Sau một lúc cố gắng vô ích, bọn khỉ chán nản, chúng bỏ con mắc bẫy, đang lăn lộn kêu khóc. Chúng tản mạn khắp nơi, đứa lên cây, đứa kêu hú, đứa từ xa nhìn đến ái ngại thương xót. Rồi thợ săn đến, tay dắt chó, tay cầm lưới, gậy v.v...Họ trói gô con khỉ bỏ vào lồng và đem đi vô định ; Rồi trò cũ lại tái diễn, những con khỉ khác lại tiếp tục đưa tay vào cho mắc bẫy .( Sưu tầm internet)


Câu chuyện cái bẫy khỉ, tôi đã đọc nhiều lần, mỗi lần đọc câu chuyện lại là một lần cho tôi nghiệm về cuộc đời, lòng tham, chức quyền, sự thật và công bằng, vâng có rất nhiều điều làm tôi dừng lại, ngẫm và nghiệm.

Mấy ngày nay ở Sài Gòn, lòng dân đang nóng lên từng giây, từng giờ khi con số 1500 tỉ sẽ đầu tư xây dựng nhà hát giao hưởng tại khu đất Thủ Thiêm, vùng đất của nước mắt và bất công, câu chuyện này càng làm tôi suy nghĩ và cầu nguyện nhiều hơn cho sự thật...!

(Xem thêm: Ngày 8/10, HĐND TP HCM khoá IX khai mạc kỳ họp thứ 10 (bất thường) để thông qua nhiều vấn đề quan trọng, trong đó có chủ trương đầu tư dự án công nhóm A với công trình Nhà hát Giao hưởng Nhạc Vũ kịch.... Ông Lê Thanh Liêm, Phó chủ tịch UBND TP HCM cho biết, dự án với kinh phí dự kiến 1.508 tỷ đồng lấy từ nguồn thu bán đấu giá khu đất 23 Lê Duẩn (quận 1), triển khai tại Khu đô thị mới Thủ Thiêm (quận 2). Nhà hát có quy mô 1.700 chỗ, gồm hai khán phòng lớn và nhỏ. Thời gian thực hiện trong giai đoạn 2018-2022, chủ đầu tư là Ban Quản lý đầu tư xây dựng công trình thuộc Sở Văn hóa - Thể thao. https://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/tp-hcm-xay-nha-hat-1-500-ty-tai-thu-thiem-vi-can-cho-nguoi-dan-3820751.html#ctr=related_news_click)

Đôi khi tôi cũng cảm thấy mình giống như hành động của loài khỉ, chỉ thấy cái lợi trước mắt mà quên đi sự an toàn cho chính mình, cho gia đình, cho cộng đoàn và cho xã hội, chẳng ai cứu được tôi khi tôi không biết buông tay ra.

Tin mừng Chúa nhật 28 thường niên năm B, có một chàng thanh niên đẹp trai, giàu có, và đang đi tìm chân lý, tìm sự sống đời đời, nhưng chàng ta cũng không chịu buông bỏ để nhẹ nhàng đi tìm điều mà chàng đang khát khao "Thưa Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?.

Xét lại bản thân, hằng ngày chính tôi cũng như chàng thanh niên, muốn nhẹ nhàng thanh thoát, nhưng lại cũng như chú khỉ chết tới nơi mà tay không chịu buông bỏ.

Muốn buông bỏ, tôi cần phải phó thác vào Chúa, để Chúa làm chủ cuộc đời tôi, tôi không thể đem đi về chốn thiên thu với hành trang quá cồng khềnh được, và cứ nhìn vào quan tài của một người quá cố, tôi biết tôi phải làm gì.

Lạy Chúa xin cho con biết chọn cho mình Đức Khôn ngoan đó chính là Chúa để con biết chấp nhận những gì đang xảy đến cho con trong tin tưởng và phó thác. Con tín thác vào Chúa và con cầu nguyện cho những nhà lãnh đạo biết buông bỏ những gì không hợp ý dân, không phù hợp với cuộc sống hiện tại của người dân để xây dựng một đất nước có tình người.

Chúa Nhật XXVIII thường niên B
Lời Chúa: 
 Mc 10, 17-30
17Đức Giêsu vừa lên đường, thì có một người chạy đến, quỳ xuống trước mặt Người và hỏi: "Thưa Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp? "18Đức Giêsu đáp: "Sao anh nói tôi là nhân lành? Không có ai nhân lành cả, trừ một mình Thiên Chúa. 19Hẳn anh biết các điều răn: Chớ giết người, chớ ngoại tình, chớ trộm cắp, chớ làm chứng gian, chớ làm hại ai, hãy thờ cha kính mẹ." 20Anh ta nói: "Thưa Thầy, tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ từ thuở nhỏ." 21Đức Giêsu đưa mắt nhìn anh ta và đem lòng yêu mến. Người bảo anh ta: "Anh chỉ thiếu có một điều, là hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi." 22Nghe lời đó, anh ta sa sầm nét mặt và buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải.
23Đức Giêsu rảo mắt nhìn chung quanh, rồi nói với các môn đệ: "Những người có của thì khó vào Nước Thiên Chúa biết bao! " 24Nghe Người nói thế, các môn đệ sững sờ. Nhưng Người lại tiếp: "Các con ơi, vào được Nước Thiên Chúa thật khó biết bao! 25Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa.",26Các ông lại càng sửng sốt hơn nữa và nói với nhau: "Thế thì ai có thể được cứu? " 27Đức Giêsu nhìn thẳng vào các ông và nói: "Đối với loài người thì không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì không phải thế, vì đối với Thiên Chúa mọi sự đều có thể được."
28Ông Phêrô lên tiếng thưa Người: "Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy! " 29Đức Giêsu đáp: "Thầy bảo thật anh em: Chẳng hề có ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, mẹ cha, con cái hay ruộng đất, vì Thầy và vì Tin Mừng, 30mà ngay bây giờ, ở đời này, lại không nhận được nhà cửa, anh em, chị em, mẹ, con hay ruộng đất, gấp trăm, cùng với sự ngược đãi, và sự sống vĩnh cửu ở đời sau.

Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2018


Trong một cuộc hội thảo với đông đảo người tham dự, vị diễn thuyết gia nổi tiếng chậm rãi bước lên bục, chẳng nói chẳng rằng mà rút ngay trong túi ra một tờ 20 USD (tương đương 460 nghìn đồng).

Ông mỉm cười hỏi hơn 200 người ngồi bên dưới: "Có ai muốn lấy tờ 20 USD này không?"

Vô số cánh tay đồng loạt giơ lên.

Vị diễn thuyết gia lại hỏi: "Tôi định tặng cho 1 người bất kỳ trong hội trường này tờ 20 USD trong tay mình, nhưng trước đó thì người được tặng sẽ phải làm giúp tôi một việc." Ông từ tốn nhìn lướt quanh một lượt: "Còn ai muốn lấy nữa không?"

Một số cánh tay vẫn đưa lên giữa không trung.

Diễn thuyết gia lớn tuổi mỉm cười: "Vậy nếu như tôi làm thế này thì sao?" Sau đó, ông ném tờ tiền xuống đất, dùng chân giẫm vào nó rồi bình thản nhặt tờ tiền lấm bẩn lên.

Ông tiếp tục hỏi: "Bây giờ còn ai muốn nó nữa nào?"

Vẫn có một vài người kiên trì giơ tay.

Lúc này, vị diễn thuyết gia chậm rãi phát biểu: "Các bạn vừa mới được học một tiết học vô cùng ý nghĩa. Bất luận tôi có làm gì với tờ tiền này, các bạn vẫn muốn có nó, bởi nó không hề bị mất đi giá trị của mình, vẫn luôn là 20 USD. Trong cuộc đời, mỗi chúng ta đều rất nhiều lần bị quyết định của bản thân hoặc vì những hoàn cảnh khó khăn bên ngoài tác động mà gục ngã, mà tổn thương. Chúng ta cho rằng mình không xứng đáng thế nọ thế kia, nhưng cho dù có chuyện gì xảy ra, trong mắt Thượng đế, giá trị của chúng ta cũng không bao giờ thay đổi. Kỳ thực, bạn có sạch sẽ hay bẩn thỉu, ăn mặc lấm lem hay sang trọng thì cũng vẫn luôn là báu vật vô giá."
(Nguồn Internet)

Câu chuyện giá trị tờ tiền 200 USD, gợi mở cho tôi về giá trị của bản thân, tôi có mặt ở thế gian này là do chính tình yêu của CHúa dựng nên tôi, tôi có một vị trí trong trái tim lòng thương xót của Chúa, và chắc chắn Chúa biết tôi cần gì và Chúa biết tôi đang cần Chúa. Bài học từ viên đại đội trưởng cầu xin Chúa cứu người nô lệ của ông gần chết.  Tôi tâm đắc câu tuyên xưng của ông khi Chúa đang trên đường đến nhà ông: "Thưa Ngài, không dám phiền Ngài quá như vậy, vì tôi không đáng rước Ngài vào nhà tôi. Cũng vì thế, tôi không nghĩ mình xứng đáng đến gặp Ngài. Nhưng xin Ngài cứ nói một lời, thì đầy tớ của tôi được khỏi bệnh. Vì chính tôi đây, tuy dưới quyền kẻ khác, tôi cũng có lính tráng dưới quyền tôi. Tôi bảo người này: "Đi! là nó đi; bảo người kia: "Đến! là nó đến; và bảo người nô lệ của tôi: "Làm cái này! là nó làm."

Chúa đã khen lòng tin của ông, và người đầy tớ đã được chữa lành.
Mỗi người đều có giá trị riêng, điều quan trọng là ta tin và quyền năng của Chúa trên cuộc đời ta, cho dù ta có là gì và có tội lỗi như thế nào, Chúa vẫn chờ đợi ta.

Hôm nay tôi cầu nguyện cho những nạn nhân của trận bão  Mangkhut.

Thứ Hai Tuần thứ 24 Thường Niên
Lời Chúa: 
 Lc 7,1-10
1 Sau khi đã nói hết những lời ấy cho dân chúng nghe, Đức Giêsu vào thành Caphácnaum.Một viên đại đội trưởng kia có người nô lệ bệnh nặng gần chết. Ông ta yêu quý người ấy lắm.3 Khi nghe đồn về Đức Giêsu, ông cho mấy kỳ mục của người Do Thái đi xin Người đến cứu sống người nô lệ của ông.4 Họ đến gặp Đức Giêsu và khẩn khoản nài xin Người rằng: "Thưa Ngài, ông ấy đáng được Ngài làm ơn cho.5 Vì ông quý mến dân ta. Vả lại chính ông đã xây cất hội đường cho chúng ta."6 Đức Giêsu liền đi với họ. Khi Người còn cách nhà viên sĩ quan không bao xa, thì ông này cho bạn hữu ra nói với Người: "Thưa Ngài, không dám phiền Ngài quá như vậy, vì tôi không đáng rước Ngài vào nhà tôi.7 Cũng vì thế, tôi không nghĩ mình xứng đáng đến gặp Ngài. Nhưng xin Ngài cứ nói một lời, thì đầy tớ của tôi được khỏi bệnh.8 Vì chính tôi đây, tuy dưới quyền kẻ khác, tôi cũng có lính tráng dưới quyền tôi. Tôi bảo người này: "Đi! là nó đi; bảo người kia: "Đến! là nó đến; và bảo người nô lệ của tôi: "Làm cái này! là nó làm."9 Nghe vậy, Đức Giêsu thán phục ông ta, Người quay lại nói với đám đông đang theo Người rằng: "Tôi nói cho các ông hay: ngay cả trong dân Ítsraen, tôi cũng chưa thấy một người nào có lòng tin mạnh như thế."10 Về đến nhà, những người đã được sai đi thấy người nô lệ đã khỏi hẳn.

Khi đang bước đi, hươu mẹ cảm thấy đã đến lúc hươu con đòi ra. Cùng lúc đó, mây đen kéo đến, sấm sét nổi lên khiến khu rừng gần đó bốc cháy.
Rẽ trái thì hươu mẹ sẽ gặp một tay thợ săn đang giương cung từ xa. Rẽ phải thì thấy một con sư tử đói đang tiến lại gần.
Hươu mẹ phải làm gì để có thể sinh hươu con an toàn?
Bạn nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra?
Hươu mẹ có sống được không?
Hươu mẹ có sinh ra con được không ?

Hay mọi thứ sẽ bị đốt cháy bởi đám cháy ở khu rừng?
Hươu mẹ sẽ rẽ trái, rẽ phải, tiến về phía trước hay lùi về phía sau?
Câu trả lời là: Hươu mẹ chẳng làm gì cả, mà chỉ tập trung vào việc sinh ra con an toàn nhất.
Chuỗi sự việc này xảy ra như sau:
Trong giây phút sấm sét nổi lên làm cháy khu rừng, người thợ săn cũng bị sét đánh trúng mắt. Anh ta đã bắn lệch mục tiêu là hươu mẹ, nhưng lại trúng vào sư tử ở đằng xa. Cũng vào lúc đó, trời bắt đầu mưa, dập tắt đám cháy ở khu rừng. Và hươu mẹ chỉ việc sinh ra con trên đồng cỏ an toàn.
(Sưu tầm)

Trong cuộc sống có rất nhiều vật cản làm ta dễ thoái lui, dễ bị chi phối nhưng cũng lắm lúc chính ta lại là bước cản trở người khác tiến lên.

Câu chuyện hươu mẹ chỉ tập trung và việc sinh con là việc Hươu mẹ phải thực hiện, cho dù đằng trước, đăng sau hay trên đầu mọi nguy hiểm đang rình rập, hươu mẹ đã thành công khi tập trung vào chính điều cần thiết nhất với giây phút hiện tại.

Trong thời đại hôm nay, tôi và các bạn chắc chắn có rất nhiều chi phối, làm sao để tập trung và sống giây phút hiện tại cho thật tốt, phải chăng chúng ta cần có một niềm tin, tin vào chính mình và tin vào ơn phù trợ của Đấng đã tạo dựng nên ta.

Tôi theo dõi bước hành trình của Thầy Giê-su cùng và học trò lên Giêrusalem trong bài Phúc Âm hôm nay, cho tôi trải nghiệm cuộc đời đi theo Chúa nếu không có niềm tin và thập giá thì không thể sống tốt giây phút hiện tại, tôi cũng sẽ như Phê-rô ra sức can ngăn Chúa. Và chính những lúc như thế Chúa sẽ quát mắng tôi: "Satan lui ra đăng sau".

Lạy Chúa, con xin dâng lên CHúa cuộc sống và những việc con đang thực hiện, và con tin vào tình yêu và lòng thương xót của Chúa để con tiến lên phía trước, cho dẫu những nguy khó vẫn đang chờ, và thập giá vẫn trên vai con.

Chúa Nhật Tuần thứ 24 Thường Niên năm B

Lời Chúa: 
 Mc 8,27-35
27 Đức Giêsu và các môn đệ của Người đi tới các làng xã vùng Xêdarê Philípphê. Dọc đường, Người hỏi các môn đệ: "Người ta nói Thầy là ai? "28 Các ông đáp: "Họ bảo Thầy là ông Gioan Tẩy Giả, có kẻ thì bảo là ông Êlia, kẻ khác lại cho là một ngôn sứ nào đó."29Người lại hỏi các ông: "Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai? " Ông Phêrô trả lời: "Thầy là Đấng Kitô."30 Đức Giêsu liền cấm ngặt các ông không được nói với ai về Người. 31 Rồi Người bắt đầu dạy cho các ông biết Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết và sau ba ngày, sống lại.32 Người nói rõ điều đó, không úp mở. Ông Phêrô liền kéo riêng Người ra và bắt đầu trách Người.33 Nhưng khi Đức Giêsu quay lại, nhìn thấy các môn đệ, Người trách ông Phêrô: "Xatan! lui lại đàng sau Thầy! Vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người."34 Rồi Đức Giêsu gọi đám đông cùng với các môn đệ lại. Người nói với họ rằng: "Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo.35 Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Tôi và vì Tin Mừng, thì sẽ cứu được mạng sống ấy.

Thứ Năm, 13 tháng 9, 2018



Anh Pierre Piront rất nghèo. Anh chỉ có tấm nệm rơm để ngủ. Từ lâu anh mơ ước chiếc giường êm nên để dành được 100 quan. Hôm nay dịp may đến. Anh mua cái giường của ông Gustave với giá 75 quan. Như vậy anh vẫn còn 25 quan. Khi anh lên nhận chiếc giường thì cùng lúc ấy, ủy viên bán đấu giá cúi xuống đất, nhặt lên Cây Thánh Giá nặng, bám đầy bùn đất dơ bẩn. Với giọng khàn khàn ông cất tiếng la to:- Ai trả bao nhiêu để mua vật này?

Trong phòng im lặng như tờ. Bỗng vang lên tiếng nói chế nhạo:
- Không trả xu nào hết! 

Mọi người cười rộ, ngầm đồng ý với tiếng nói.

Chàng họa sĩ trẻ Pierre Piront cảm thấy kinh ngạc trước thái độ vô thần hỗn xược của người đồng hương. Bằng một giọng run run vì cảm động, anh nói:

- Tôi xin trả 25 quan. Rất tiếc tôi chỉ có thế. Nếu có nhiều tiền, hẳn tôi sẽ trả với giá cao hơn!

Trước lời lẽ can đảm, đám đông lại ào ào chế nhạo. Một người đàn bà cao tuổi, chỉ ngón tay vào anh Pierre và nói: - Nó là tên ngu đần nhất trong tất cả các tên ngu đần!

Tức khắc, mọi người trong phòng cùng nói lớn: - Hoan hô bà già nói đúng!

Tiếp tục thủ tục đấu giá, ủy viên đứng bán nói: - 25 quan cho giá đầu tiên... giá thứ hai... giá thứ ba... Chấm dứt!

Không ai đấu giá. Thế là Cây Thánh Giá thuộc về anh Pierre Piront với giá 25 quan. Anh cảm động tiến lên nhận Cây Thánh Giá với trọn lòng kính cẩn yêu mến. Xong, anh ôm Thánh Giá rời phòng, trước các cặp mắt và lời nói chế diễu của mọi người hiện diện.

Về đến nhà, việc làm đầu tiên là vội vàng chùi rửa Cây Thánh Giá. Vừa lau, anh vừa âu yếm nói chuyện với Đức Chúa GIÊSU KITÔ, Đấng bị xúc phạm. Nhưng anh Pierre ngạc nhiên biết bao, khi vừa lau chùi xong, anh khám phá tên khắc bên dưới chân Thánh Giá. Với kính lúp, anh đọc:
- BENVENUTO CELLINI

Đây là tên của một thợ kim hoàn nổi tiếng người Ý. Lòng tràn đầy niềm vui, anh tiếp tục lau chùi thật kỹ lưỡng. Càng lau, càng chùi, anh càng khám phá ra Cây Thánh Giá và tượng Đức Chúa GIÊSU KITÔ bằng vàng ròng.

Anh Pierre Piront không còn bình tĩnh nữa. Anh lấy khăn bọc kỹ Cây Thánh Giá rồi chạy như bay tới tiệm kim hoàn gần đó. Anh nhờ chủ tiệm đánh giá cho phẩm vật của anh. Sau khi xem xét cẩn thận, chủ tiệm đánh giá toàn Cây Thánh Giá là 60.000 đồng vàng.

Cùng lúc, chủ tiệm xin chàng họa sĩ trẻ tuổi cho phép ông đăng tải trên báo chí câu chuyện khám phá bất ngờ, độc nhất vô nhị.

Câu chuyện đến tai vua Louis-Philippe I (1830-1848). Nhà vua cho gọi anh Pierre Piront đến và ca ngợi lòng dũng cảm, dám tuyên xưng Đức Tin Công Giáo của anh.

Nhà vua cũng cho mở cuộc điều tra, để biết tại sao Cây Thánh Giá quý báu lại lọt vào tay cụ già Gustave Busset. Qua cuộc điều tra, người ta biết:
- Vào năm 1531, vua Francois I nhờ nhà kim hoàn Benvenuto Cellini làm Cây Thánh Giá bằng vàng ròng. Sau đó, tác phẩm nghệ thuật tôn giáo được trưng bày tại điện Versailles. Khi cuộc cách mạng Pháp 1789 xảy ra, dân chúng tràn vào đập phá và ăn cắp của cải vật dụng trong điện Versailles. Có lẽ Cây Thánh Giá bị ăn cắp và bị bán đi với giá thật rẻ.

Sau cuộc điều tra, vua Louis-Philippe I mua lại Cây Thánh Giá với giá 60.000 đồng vàng và truyền gọi anh Pierre Piront vào làm việc trong hoàng cung. Nhờ cơ may, anh trau dồi, phát triển và tận dụng khả năng nghệ thuật của mình.

Để ghi nhớ biến cố ấy, anh Pierre Piront vẽ bức họa “Cây Thánh Giá bán đấu giá”. Bức họa là một tuyệt tác, tháp tùng anh suốt cuộc đời và an ủi anh ở giây phút cuối đời.

(Albert Pfleger, ”FIORETTI DE LA VIERGE MARIE”, Mambré Editeur, Paris 1992, trang 79-81)
(Sr Jean Berchmans Minh Nguyệt dịch – Nguồn: radiovatican)


Đọc câu chuyện 'Cây Thánh Giá bán đầu giá" trong ngày Giáo Hội cử hành lễ Suy Tôn Thánh Giá, tôi chiêm ngắm Thánh Giá để hiểu mầu nhiệm tình yêu Chúa dành cho nhân loại, mặc cho người ta chế giễu, anh Pierre Piront đã dám kính cẩn đón nhận Thánh Giá mà người ta đang trêu đùa.

 Với 25 quan tiền còn lại ít ỏi anh Pierre Piront đặt cược để chuộc cây Thánh Giá, vậy mà không có giá nào cao hơn giá anh đưa ra, Thánh Giá đã về anh, và chínhThánh Giá đã đem lại cho anh cuộc sống hạnh phúc và niềm vui.

Cuộc sống có rất rất nhiều Thánh Giá, nhưng Thánh giá chỉ nở hoa khi tôi đón nhận, vác và bước đi. là người Ki-tô hữu Thánh giá phải là đỉnh cao trong đời sống, buồn vui tôi đều nhìn lên Thánh Giá để học bài học yêu thương, phó thác và cậy trông.

Lạy Chúa, trong ngày lễ Suy Tôn Thánh Giá, xin cho con biết mỗi lần làm dấu Thánh Giá là một lần con ghi dấu ấn lòng thương xót Chúa trên cuộc đời con.


Thứ 6 tuần 23 TN, suy tôn Thánh Giá (lễ kính)
Lời Chúa: 
 Ga 3,13-17
13Không ai đã lên trời, ngoại trừ Con Người, Đấng từ trời xuống. 14Như ông Môsê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy,15để ai tin vào Người thì được sống muôn đời. 16Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời. 17Quả vậy, Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ.

Thứ Năm, 30 tháng 8, 2018



Một ngày bạn danh bao nhiêu thời gian thinh lặng để nhìn về cõi thẳm sâu của tâm hồn, để tìm lại cân bằng trong cuộc sống, để đối diện với chính mình và nhận ra chỗ  mình đứng, và trả lời câu hỏi tôi là ai? tôi đang tìm gì và tôi đi về đâu? tôi sống trên đời này để làm gì? khi chết tôi về đâu?
Cũng như một bản nhạc không thể thiếu dấu lặng, vì chính những dầu lặng ấy mà ta nghe được gia điệu du dương. Một bài văn hay không thể không có dấu chấm dấy phẩy.

Tôi và bạn, chúng ta hãy tìm cho mình những khoảng lặng trong một ngày sống để tiếp tục sống cho cuộc sống mai sau, dẫu vẫn còn đó những bon chen của cuộc sống, những gian dối của lòng người, những lời vu khống bôi nhọ tràn lan đâu đó. Nhưng trong thinh lặng ta sẽ hiểu được sự thật là gì, sự thật không có ở trong sấm sét của giông tố, hố sâu của kiêu căng. mà sự thật ở chính trong một cõi riêng tư ta với Chúa và Chúa với ta.

   
Và có thinh lặng thì mới tỉnh thức, vì khi thinh lặng ta mới biết mình cần gì và chờ đợi điều gì. Điều mà chính 5 cô khôn ngoan trong câu chuyện "Dụ ngôn mười cô trình nữ" , các cô đã chờ đợi, thức tỉnh và thinh lặng trong đêm tối để tập trung vào ngọn đèn trên tay với dầu luôn đầy bình. Thinh lặng nên các cô nghe tiếng chàng rễ đến và sẵn sàng.

Xin cho con biết khám phá Chúa trong chính sự thinh lặng của cõi lòng với dầu đèn của đức tin và lòng mến để mau đi đón Chúa.

Thứ sáu Tuần 21 Thường Niên
Lời Chúa: 
 Mt 25,1-13

1 "Bấy giờ, Nước Trời sẽ giống như chuyện mười trinh nữ cầm đèn ra đón chú rể.2 Trong mười cô đó, thì có năm cô dại và năm cô khôn.3 Quả vậy, các cô dại mang đèn mà không mang dầu theo.4 Còn những cô khôn thì vừa mang đèn vừa mang chai dầu theo.5 Vì chú rể đến chậm, nên các cô thiếp đi, rồi ngủ cả.6 Nửa đêm, có tiếng la lên: "Chú rể kia rồi, ra đón đi! "7
Bấy giờ tất cả các trinh nữ ấy đều thức dậy, và sửa soạn đèn.8 Các cô dại nói với các cô khôn rằng: "Xin các chị cho chúng em chút dầu, vì đèn của chúng em tắt mất rồi! "9 Các cô khôn đáp: "Sợ không đủ cho chúng em và cho các chị đâu, các chị ra hàng mà mua lấy thì hơn."10 Đang lúc các cô đi mua, thì chú rể tới, và những cô đã sẵn sàng được đi theo chú rể vào dự tiệc cưới. Rồi người ta đóng cửa lại.11 Sau cùng, mấy trinh nữ kia cũng đến gọi: "Thưa Ngài, thưa Ngài! mở cửa cho chúng tôi với! "12 Nhưng Người đáp: "Tôi bảo thật các cô, tôi không biết các cô là ai cả! "13 Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào, giờ nào.

Chủ Nhật, 19 tháng 8, 2018

Thường thì khi ta "có" thì lại muốn "có' nhiều hơn và phải dư giả ta mới yên tâm, đó là điều không có gì là xấu cả. Tuy nhiên nó chỉ xấu khi ta không biết sẻ chia những đồ dung mà chưa bao giờ ta dùng tới hay chỉ dùng 1 lần rồi cất lên kệ.

Giàu có không có gì là xấu nhưng nó chỉ xấu khi ta không biết chia sẻ cho những người đang cần đến lòng thương xót của ta.

Tôi rất cảm kích trước những mạnh thường quân đã chung chia, tiếp sức cho các sinh viên nghèo được đến trường trong năm học mới.

Câu chuyện của anh thanh niên trong bài tin mừng, anh đặt cho Chúa một câu hỏi với một lòng khác khao "Thưa Thầy, tôi phải làm điều gì tốt để được hưởng sự sống đời đời? ". Chúa đã chỉ cho anh điều tốt để được vào cõi sống đó là giữ các điều răn.

Thật tuyệt vời khi anh cho Thầy Giê-su biết những điều răn Thầy dạy anh đã làm rất tốt: "Ngươi không được giết người. Ngươi không được ngoại tình. Ngươi không được trộm cắp. Ngươi không được làm chứng gian.Ngươi phải thờ cha kính mẹ", và "Ngươi phải yêu đồng loại như yêu chính mình."

Và một dạy tiếp theo "Nếu anh muốn nên hoàn thiện, thì hãy đi bán tài sản của anh và đem cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi."

Anh đã không làm được, anh đã buồn rầu bỏ đi chỉ vì anh có quá nhiều của cải.

Tôi hình dung anh thanh niên này phải rất thông minh, và là thanh niên năng đông và sống nghiêm túc, anh là người giàu, rất khó mà từ bỏ , mà đem đi bán hết phân chia cho người nghèo. khó quá.
Vâng hàng ngày tôi và bạn cũng vậy thôi, tập sống tốt, sống nghiêm túc, giữ luật lệ và hướng đến sự trọn lành, thế nhưng đồng tiền, của cải, vật chất vẫn luôn là sợ dây giữ tôi và bạn lại.

Muốn có thói quen chia sẻ, "bán"hết những gì mình có để phân phát cho người nghèo, thì mỗi ngày chính tôi cũng cần biết phân định những gì tôi đang cần và những gì tôi đang giữ mà không dùng đến để, tôi phải biết trao tặng lại cho người khác.

Lạy Chúa, vật chất , của cải luôn là rào cản con, làm cho con không bay lên được, không bay xa được. Xin Chúa cho con biết phân định khi sử dụng của cải và tài nguyên của Chúa ban.

Thứ hai Tuần 20 Thường Niên (Thánh Bê-na-đô, viện phụ, Tiến sĩ Hội Thánh, lễ nhớ)
Lời Chúa: 
 Mt 19,16-22
16 Bấy giờ có một người đến thưa Đức Giê-su rằng: "Thưa Thầy, tôi phải làm điều gì tốt để được hưởng sự sống đời đời? "17 Đức Giê-su đáp: "Sao anh hỏi tôi về điều tốt? Chỉ có một Đấng tốt lành mà thôi. Nếu anh muốn vào cõi sống, thì hãy giữ các điều răn."
18 Người ấy hỏi: "Điều răn nào? " Đức Giê-su đáp: "Ngươi không được giết người. Ngươi không được ngoại tình. Ngươi không được trộm cắp. Ngươi không được làm chứng gian.19 Ngươi phải thờ cha kính mẹ", và "Ngươi phải yêu đồng loại như yêu chính mình."20 Người thanh niên ấy nói: "Tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ, tôi còn thiếu điều gì nữa không? "21 Đức Giê-su đáp: "Nếu anh muốn nên hoàn thiện, thì hãy đi bán tài sản của anh và đem cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi."22 Nghe lời đó, người thanh niên buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải.