Thứ Ba, 15 tháng 5, 2018


Khi suy niệm Lời Chúa hôm nay, tôi tìm 1 ý để cầu nguyện, 2 chữ "Sự thật" cứ nhảy múa trong đầu tôi, Chúa Giêsu đã cầu nguyện với Chúa Cha cho các môn sinh của Ngài, đây là tiếp lời cầu nguyện trong phần kinh nguyện Tư tế. Nghe mà thấm và thật an ủi cho những người con Chúa ở giữa thế gian mà không thuộc về thế gian.

"Xin Cha lấy sự thật mà thánh hiến họ. Lời Cha là sự thật. Như Cha đã sai con đến thế gian, thì con cũng sai họ đến thế gian. Vì họ, con xin thánh hiến chính mình con, để nhờ sự thật, họ cũng được thánh hiến." (Ga 17, 18-19)

Tôi nhớ lại bài chia sẻ của tác giả Giuse Trần Việt Hùng đăng trên http://www.simonhoadalat.com/giaoducgd/TuDuc/112SuThat.htm

Tác giả chia sẻ về Sự thật, tôi trích lại tư tưởng của tác giả ở 2 đoạn:

1. Sự Thật Ở Đâu
Có mấy lần chúng ta dám đứng lên để nói sự thật và làm chứng cho sự thật. Người khôn ngoan là người biết lúc nào cần nói sự thật và lúc nào cần im lặng. Người ta thường nói: Khôn chết, dại chết, biết thì sống. Không phải cứ sự thật là chúng ta có quyền phát biểu hay phải tỏ lộ. Câu truyện Tự ái vặt kể rằng trên đường Huế-Quảng Trị, một viên đại úy cùng vợ đi xe đò ra Quảng Trị. Đến đoạn đường mất an ninh, anh em giải phóng vận đồ lính ra chặn xe. Không tìm được dấu vết gì chứng tỏ ông chồng là lính nhưng chúng có vẻ nghi ngờ điều chi đó, nên một tên lừ đừ tiến tới bạt tai ông đại úy mấy cái và bồi thêm mấy cú đá. Ông ta cắn răng chịu nhưng bà vợ nổi nóng nói: Anh là đại úy mà để cho tên lính xử nhục thế hả? Oan nghiệt thay, ông chồng lãnh đủ tràng AK sau câu nói đó.

Sống trong hoàn cảnh xã hội xô bồ, con người không nhiều thì ít, bị ảnh hưởng tới sự chọn lựa và phán đoán của mình. Đôi khi chúng ta chưa đụng chuyện thì xem ra ai cũng có vẻ lý tưởng hóa cuộc đời. Cuộc sống không luôn dễ dàng ứng xử trong mọi trường hợp. Không ai có thể tự cho mình là luôn trong sáng nơi mọi vấn đề cuộc sống. Khi thức đêm mới biết đêm dài. Nhìn lại quá khứ trong các trại tù tập trung, có một số người trong chúng ta khi bị giam giữ đã phải qụy lụy người khác, một điều thưa, hai điều dạ. Đã có những lần chúng ta nghe những bài học giả dối mà máu ứ lên tới cổ, nhưng không dám than một lời. Có những lần chúng ta oằn lưng mang vác những gánh nặng mà không dám kêu la một tiếng. Có những lần xếp hàng cả buổi chờ đợi một nhân vật tầm thường mà cũng không dám hé môi. Trong một vài hoàn cảnh, không phải lúc nào chúng ta cũng có thể nói sự thật, có thể phát biểu điều phải lẽ hay có thể đi đứng theo ý mình.

2. Nói Sự Thật Khi Nào
Khi nào chúng ta cần nói sự thật? Đây là một vấn đề không dễ phân biệt trắng đen. Trong cuộc sống thường nhật, có phải lúc nào chúng ta cũng phải nói đúng sự thật như trong tâm trí và ý muốn của chúng ta không? Truyền thống xã hội có những luật trừ, chúng ta không cần phải nói hết sự thật. Như khi có ai mời ghé nhà chơi, chúng ta có thể chối từ vì đang bận hay không có thời giờ nhưng thực ra chúng ta có thời giờ. Hoặc gặp người quen hỏi ông bà đi đâu đó? Trả lời rằng tôi đi đàng này đàng kia. Chúng ta không buộc phải trả lời sự thật với những người không có trách nhiệm đòi hỏi. Vì nhiều khi người ta có những câu hỏi để mà hỏi, họ cũng không cần nghe câu trả lời. Người ta nói mời ông bà, anh chị ăn cơm nhưng đâu phải mời ăn. Đôi khi đói bụng đấy nhưng chúng ta cũng tìm cách trả lời khéo là không đói. Đây không phải là che dấu sự thật, mà là cách nói tế nhị trong sự giao tế thôi.

Chỉ có sự thật sẽ giải thoát chúng ta. Tất cả mọi cách gian trá, lừa lọc, dối gian đều đi ngược với sự thật. Trong cuộc sống đời thường, đôi khi chúng ta đã giả vờ, đã đóng kịch, đã dấu diếm để khỏi bị lộ mặt nạ. Có lẽ ai trong chúng ta cũng có một chút kinh nghiệm về sự thiếu ngay thẳng này. Sự gian dối làm cho con người chúng ta trở thành hèn hạ. Và vị quan án xét xử chúng ta trước hết là tiếng nói lương tâm của chính mình. Thần của sự gian dối sẽ không buông tha chúng ta đâu. Nói dối này sẽ kéo theo nói dối khác, tạo thành một giây dối trá. Như thế chúng ta sẽ xa dần sự thật và lẽ phải. Chúa Giêsu mời gọi chúng ta cùng bước theo Ngài vào con đường sự thật. Chúa chính là nguồn của sự thật. Chúa Giêsu nói: "Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy (Jn 14:6). Sự thật của Chúa Giêsu là sự thật gì? Sự thật của ơn cứu độ.

Trong Sứ điệp Ngày Thế Giới Truyền Thông Xã Hội 52 của Đức Thánh Cha Phanxicô “Tin giả và một nền báo chí vì hoà bình: Sự thật sẽ giải thoát anh em!”.Trong sứ điệp, Đức Thánh Cha cảnh báo “những hậu quả nghiêm trọng” của việc phát tán tin giả, được thúc đẩy bởi “lòng tham” và “sự khát khao quyền lực”; và nó bùng phát khi thiếu “sự đối đầu lành mạnh” cần thiết cho “cuộc đối thoại xây dựng”. Trong thế giới truyền thông ngày nay đang phát triển nhanh chóng, Đức Thánh Cha đòi hỏi những người làm việc trong ngành truyền thông phải “xây dựng một nền báo chí vì hoà bình”, có tính trung thực, nhưng không được làm tổn thương người khác hay thuần cảm tính và lờ đi những vấn đề nghiêm trọng.

Kính lạy Chúa Thánh Thần chân lý và sự thật, chỉ khi nào con biết hít thở Thần Khí của Ngài con mới sống trong chân lý và sự thật. Xin cho con ơn khôn ngoan để con biết phân định đâu là ý sự thật đem lại hoà bình để con vượt qua những con đường gồ ghề của gian dối, ganh đua hơn thiệt mà nhìn lên Thánh Giá học nơi Chúa bài học yêu thươngv à tha thứ.

Thứ Tư Tuần thứ 7 Phục Sinh
Lời Chúa: 
 Ga 17,11b-19
11Phần con, con đến cùng Cha. 12Khi còn ở với họ, con đã gìn giữ họ trong danh Cha mà Cha đã ban cho con. Con đã canh giữ, và không một ai trong họ phải hư mất, trừ đứa con hư hỏng, để ứng nghiệm lời Kinh Thánh. 13Bây giờ, con đến cùng Cha, và con nói những điều này lúc còn ở thế gian, để họ được hưởng trọn vẹn niềm vui của con.14Con đã truyền lại cho họ lời của Cha, và thế gian đã ghét họ, vì họ không thuộc về thế gian, cũng như con đây không thuộc về thế gian. 15Con không xin Cha cất họ khỏi thế gian, nhưng xin Cha gìn giữ họ khỏi ác thần. 16Họ không thuộc về thế gian cũng như con đây không thuộc về thế gian. 17Xin Cha lấy sự thật mà thánh hiến họ. Lời Cha là sự thật. 18Như Cha đã sai con đến thế gian, thì con cũng sai họ đến thế gian. 19Vì họ, con xin thánh hiến chính mình con, để nhờ sự thật, họ cũng được thánh hiến.



http://tgpsaigon.net/suy-niem/20180426/4916 

Thứ Hai, 23 tháng 4, 2018


Nhiều câu hỏi và những câu tự trả lời của những người đọc tin về "thầy giáo thể dục đâm chết cô giáo dạy toán" trưa ngày 23-04-2018. Đọc bài trên báo tuổi trẻ "Cô giáo dạy toán bị giết ngay trước ngày lẽ ra là ngày cưới". Có nhiều bình luận dưới bài viết, nhưng mỗi người một tâm trạng khác nhau khi biết tin quá đau lòng cho gia đình, cho xã hội và cho cả ngành giáo dục.

Riêng tôi, trong giờ suy gẫm sáng nay, câu chuyện này đã đi sâu vào giờ cầu nguyện, tôi cầu nguyện nhiều cho thầy cô và học sinh trường Võ Thị Sáu, TPHCM, nơi mà 2 thầy cô nay đang công tác. Vì người chết đã chết rồi, người gây án cũng sẽ phải trả giá, nhưng hình ảnh thầy cô, những người được cho là chuẩn mực, là mẫu gương cho học sinh lại rơi vào con đường bế tắc và xử nhau quá nhẫn tâm.
Đứng ngoài cổng trường đợi đón con gái đang học lớp 10 Trường THPT Võ Thị Sáu, chị Nguyệt (Q.Bình Thạnh) cho biết: "Nghe tin vụ việc xảy ra với cô giáo dạy toán, tôi sốc và lo lắng lắm! Tôi sợ việc này sẽ ảnh hưởng đến tâm lý của cháu. Thầy giáo cô giáo mà lại xảy ra sự việc đau lòng như vậy. Sự việc xảy ra bên ngoài trường, chứ nếu xảy ra trong trường thì không biết kinh khủng đến nhường nào"!

Nhưng tôi phải nhìn sự kiện này ở một góc độ khác, vì còn biết bao thầy cô đang tận tuỵ trong việc trồng người.

Nghe-yêu-tin-hy sinh cho nhau là cách thể hiện tình yêu tốt nhất, tình yêu đưa đến sự sống và làm cho cuộc sống được tăng trưởng. Nguyên nhân dẫn đến án mạng mà bài bái đưa tin: "Tuy nhiên, theo thông tin ban đầu mà nhà trường nắm được, trong ngày chụp hình cưới, cô T. đã phát hiện ra một bí mật nào đó về chồng sắp cưới của mình và tạm thời đình đám cưới lại. Trưa 23-4, sau khi gác thi xong, cả hai có cãi vã nhưng không ai ngờ được rằng một người hiền như thầy Thắng lại có hành động nông nổi như thế" - Ông Lê Văn Phước - hiệu trưởng Trường THPT Võ Thị Sáu nói.

Không còn tin tưởng nhau, không còn tình yêu mà lại thiếu đối thoại chân thành và chân thật thì làm sao có thể cùng nhau đi với nhau đến một sự hiệp nhất.

Hình ảnh Chúa Giêsu là người mục tử yêu thương, lắng nghe, biết đàn chiên của mình, và đàng Chiên cũng yêu thương, nghe và hiểu người Mục tử thì sói dữ tấn công thì người mục tử sẵn sàng bảo vệ đàn chiên, Đàn Chiên dù đi ăn ở đâu nhưng nghe tiếng gọi của Mục tử thì biết và quay về." Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi ; tôi biết chúng và chúng theo tôi. Tôi ban cho chúng sự sống đời đời ; không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai cướp được chúng khỏi tay tôi. Cha tôi, Đấng đã ban chúng cho tôi, thì lớn hơn tất cả, và không ai cướp được chúng khỏi tay Chúa Cha. Tôi và Chúa Cha là một." (Ga10, 27-30).

Cầu xin Chúa cho các bạn trẻ đang yêu nhau biết nghe-yêu-tin-hy sinh cho nhau. Biết đối thoại, lắng nghe, bình tâm trước mọi biến cố trong cuộc đời, để đừng xảy ra những chuyện thương tâm như vậy. Xin cho các thầy cô và học sinh trường Võ Thị Sáu vượt qua sóng gió của sự kiện này.
https://tuoitre.vn/co-giao-day-toan-bi-giet-ngay-truoc-ngay-le-ra-la-ngay-cuoi-20180423174258792.htm

Thứ Ba tuần IV Phục Sinh
Lời Chúa: 
 Ga 10,22-30
22 Khi ấy, ở Giê-ru-sa-lem, người ta đang mừng lễ Cung Hiến Đền Thờ. Bấy giờ là mùa đông. 23 Đức Giê-su đi đi lại lại trong Đền Thờ, tại hành lang Sa-lô-môn. 24Người Do-thái vây quanh Đức Giê-su và nói : "Ông còn để lòng trí chúng tôi phải thắc mắc cho đến bao giờ ? Nếu ông là Đấng Ki-tô, thì xin nói công khai cho chúng tôi biết." 25 Đức Giê-su đáp : "Tôi đã nói với các ông rồi mà các ông không tin. Những việc tôi làm nhân danh Cha tôi, những việc đó làm chứng cho tôi. 26 Nhưng các ông không tin, vì các ông không thuộc về đoàn chiên của tôi. 27 Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi ; tôi biết chúng và chúng theo tôi. 28 Tôi ban cho chúng sự sống đời đời ; không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai cướp được chúng khỏi tay tôi. 29 Cha tôi, Đấng đã ban chúng cho tôi, thì lớn hơn tất cả, và không ai cướp được chúng khỏi tay Chúa Cha. 30 Tôi và Chúa Cha là một."

http://tgpsaigon.net/suy-niem/20170902/42063

Thứ Hai, 5 tháng 3, 2018

Bạn cùng tôi đọc và suy câu chuyện sau đây và gẫm  "Tôi đang nợ ai và ai đang  nợ tôi"


Chuyện một ông vua kia muốn đòi các đầy tớ của mình thanh toán sổ sách. Khi nhà vua vừa bắt đầu, thì người ta dẫn đến một kẻ mắc nợ vua mười ngàn yến vàng. Y không có gì để trả, nên tôn chủ ra lệnh bán y cùng tất cả vợ con, tài sản mà trả nợ. Bấy giờ, tên đầy tớ ấy sấp mình xuống bái lạy: "Thưa Ngài, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết." Tôn chủ của tên đầy tớ ấy liền chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ. 

Nhưng vừa ra đến ngoài, tên đầy tớ ấy gặp một người đồng bạn, mắc nợ y một trăm quan tiền. Y liền túm lấy, bóp cổ mà bảo: "Trả nợ cho tao!" Bấy giờ, người đồng bạn sấp mình xuống năn nỉ: "Thưa anh, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả anh." Nhưng y không chịu, cứ tống anh ta vào ngục cho đến khi trả xong nợ. 

Thấy sự việc xảy ra như vậy, các đồng bạn của y buồn lắm, mới đi trình bày với tôn chủ đầu đuôi câu chuyện. Bấy giờ, tôn chủ cho đòi y đến và bảo : "Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết số nợ ấy cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta, thì đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao?"(Mt 18,21-35)

Sống càng lâu càng nhiều mối nợ, nợ Đấng Tạo dựng nên vũ trụ và cho tôi hiện hữu, nợ cha, nợ mẹ, nợ anh chị em và nợ hết những ai tôi đã qua một lần gặp gỡ. Vậy mà đã nhiều nhiều lần tôi cứ cho mình là ông chủ để tôi được ban ơn và được trả ơn, tôi cho mình là người "có" để "cho", mà tôi quên những cái tôi có là của Đấng Tạo dựng nên tôi ban cho tôi khả năng, trí tuệ, sức khỏe... vậy mà khi làm được gì tôi là cho là của tôi, công tôi mọi người phải nhớ ơn, cảm ơn... 

Câu chuyện dụ ngôn về người đầy tớ độc ác, cho tôi nhìn lại chính mình với các mối tương quan trong cuộc sống. tôi đã nhận nhiều hơn là tôi trao, tôi mắc nợ nhiều lắm, thế mà đôi khi ai đó xúc phạm đến tôi, tôi nhớ mãi nhớ hoài, và nếu có tha thứ thì cũng như ông Phê-rô hỏi Chúa Giêsu "Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải bảy lần không?" Đức Giê-su đáp: "Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy."
Thật đáng sợ khi tôi ra trước tòa Chúa, Chúa nói với "Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết số nợ ấy cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta, thì đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao?"

Lạy Chúa, trong những ngày sống mùa Chay Thánh, là thời gian con sống trong ân sủng của Lòng Chúa xót thương, xin cho con biết con là kẻ mắc nợ, con phải biết trả bằng chính lòng mến và tình yêu, yêu Chúa qua cầu nguyện, yêu mọi người qua phục vụ.để con dám hát lên bài "mong chẳng còn gì" để được niềm vui và bình an và chia sẻ cho người khác hơn là mong ai đó làm gì cho con.



Thứ Ba tuần III Mùa Chay B
Lời Chúa: 
 Mt 18,21-35

Bấy giờ, ông Phê-rô đến gần Đức Giê-su mà hỏi rằng: "Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải bảy lần không?" Đức Giê-su đáp: "Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy." Vì thế, Nước Trời cũng giống như chuyện một ông vua kia muốn đòi các đầy tớ của mình thanh toán sổ sách. Khi nhà vua vừa bắt đầu, thì người ta dẫn đến một kẻ mắc nợ vua mười ngàn yến vàng. Y không có gì để trả, nên tôn chủ ra lệnh bán y cùng tất cả vợ con, tài sản mà trả nợ. Bấy giờ, tên đầy tớ ấy sấp mình xuống bái lạy: "Thưa Ngài, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết." Tôn chủ của tên đầy tớ ấy liền chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ. Nhưng vừa ra đến ngoài, tên đầy tớ ấy gặp một người đồng bạn, mắc nợ y một trăm quan tiền. Y liền túm lấy, bóp cổ mà bảo: "Trả nợ cho tao!" Bấy giờ, người đồng bạn sấp mình xuống năn nỉ: "Thưa anh, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả anh." Nhưng y không chịu, cứ tống anh ta vào ngục cho đến khi trả xong nợ. Thấy sự việc xảy ra như vậy, các đồng bạn của y buồn lắm, mới đi trình bày với tôn chủ đầu đuôi câu chuyện. Bấy giờ, tôn chủ cho đòi y đến và bảo : "Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết số nợ ấy cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta, thì đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao?" Rồi tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính hành hạ, cho đến ngày y trả hết nợ cho ông. Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình."

Chủ Nhật, 25 tháng 2, 2018

Tôi mời bạn xem phim ngắn của đạo diễn Nguyễn Thanh Hà có tự đề: "Đại gia cho mẹ làm răng rẻ tiền nhất". 

Bạn xem xong cảm giác của bạn như thế nào? khi xem phim trong tôi nỗi lên rất nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, giận dữ, bực tức, và nghĩ không tốt cho người con trai. Tôi cũng như Nha sĩ, cô y tá hay anh kỹ thuật viên và tâm đắc với câu nói của nha sĩ, và cho là hành động của vị này rất tốt. Thế nhưng khi người con trai xuất hiện trở lại trong phòng khám làm cho tôi cảm thất thật là xấu hỗ vì đã nghĩ không tốt cho người khác, với thông điệp " Những gì bạn thấy đôi khi không phải là sự thật. Đừng vội xét đoán"

Chính Chúa Giêsu đã dạy: "Anh em hãy có lòng nhân từ, như Cha anh em là Đấng nhân từ. Anh em đừng xét đoán, thì anh em sẽ không bị Thiên Chúa xét đoán. Anh em đừng lên án, thì sẽ không bị Thiên Chúa lên án. Anh em hãy tha thứ, thì sẽ được Thiên Chúa thứ tha. Anh em hãy cho, thì sẽ được Thiên Chúa cho lại. Người sẽ đong cho anh em đấu đủ lượng đã dằn, đã lắc và đầy tràn, mà đổ vào vạt áo anh em. Vì anh em đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa sẽ đong lại cho anh em bằng đấu ấy." (Lc6,36-38)

Nhìn, hiểu và thấu cảm đó cả là một nghệ thuật của trái tim và khối óc, của bàn tay và đôi chân. Sống tử tế, sống cho ra sống, sống sao cho đẹp lòng Chúa và chan hòa với mọi người, chỉ nhìn thấy hành động của một người mà vội đánh giá họ không tốt, không hay, không đẹp, coi chừng tôi lại bị lãnh án phạt vì tội xét đoán. 

 Xin Chúa giúp con trong mùa Chay Thánh năm nay, con biết trở về với chính bản thân để cảm nhận lòng thương xót của Chúa dành cho con, và từ đó con có lòng bao dung đối với mọi người con gặp gỡ, cùng làm việc, cùng chung sống.

Thứ Hai Tuần II Mùa Chay.
Lời Chúa: 
 Lc 6,36-38
 "Anh em hãy có lòng nhân từ, như Cha anh em là Đấng nhân từ.  Anh em đừng xét đoán, thì anh em sẽ không bị Thiên Chúa xét đoán. Anh em đừng lên án, thì sẽ không bị Thiên Chúa lên án. Anh em hãy tha thứ, thì sẽ được Thiên Chúa thứ tha.  Anh em hãy cho, thì sẽ được Thiên Chúa cho lại. Người sẽ đong cho anh em đấu đủ lượng đã dằn, đã lắc và đầy tràn, mà đổ vào vạt áo anh em. Vì anh em đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa sẽ đong lại cho anh em bằng đấu ấy."

Thứ Bảy, 24 tháng 2, 2018

Đầu năm đọc được câu chuyện cô bé 7 tuổi hiến giác mạc khi qua đời, vừa cảm phục người me và gia đình, nhưng cũng rất ngưỡng mộ thiên thần Hải An 7 tuổi ở Hà Nội.


Bé bị bệnh U thần kinh đệm cầu não lan toả, một căn bệnh hiếm gặp và vô cùng khó khăn để điều trị.

Theo dantri.com.vn "TS Hương cho biết thêm, nguyện vọng hiến mô tạng của mẹ bé mới xuất hiện khi nằm nội trú tại khoa Nhi. Chứng kiến những cháu bé khác bị cưa tay, chân, khoét nhãn cầu bị bệnh tật, mẹ cháu bắt đầu xuất hiện ý tưởng đó. Mỗi ngày, người mẹ đều thủ thỉ tâm tình với con gái về sự sẻ chia các món đồ chơi của con với các bạn nhỏ, ánh mắt con rất đẹp, tặng lại cho các bạn khác nhé để con vẫn có thể nhìn thấy mẹ trên cõi đời… Là một người mẹ, TS Hương khâm phục sự vĩ đại của mẹ con bé Hải An khi quyết định hiến giác mạc, tặng lại ánh sáng cho bệnh nhân mù.

Còn với anh Nguyễn Hữu Hoàng, Giám đốc Ngân hàng Mắt, Bệnh viện Mắt trung ương, cháu bé cũng là người hiến tạng đặc biệt nhất trong cuộc đời làm nghề 10 năm qua của anh.
Khoảng gần 5 giờ chiều ngày 22/2, anh cùng các cán bộ đến ngôi nhà nhỏ của ông bà ngoại cháu ở Từ Liêm. Đến nơi, người mẹ vẫn đang ngồi trên giường, bế con trong vòng tay, cô bé như đang say ngủ. Thấy có người đến, chị nhẹ nhàng đặt con xuống giường.
Sau khi hoàn thành thủ tục để thực hiện lấy giác mạc, người mẹ nhẹ nhàng đến bên con, đặt lên trán con gái một nụ hôn thật dài rồi nói "Con hãy tặng lại ánh sáng cho bạn khác nhé” khiến tất cả đều lặng đi vì xúc động.
Trong 30 phút thực hiện lấy giác mạc, anh dường như không dám thở mạnh vì chỉ sợ làm cô bé đau. Câu chuyện của mẹ, bà ngoại và những người hàng xóm thân thiết khi nói chuyện, anh nghe câu được, câu không nhưng nước mắt cứ trực trào, phải cố kìm nén cảm xúc.
"Con hãy tặng lại ánh sáng cho bạn khác nhé”, người mẹ đã tin rằng con của chị chết đi cũng là lúc thiên thần bé nhỏ đem ánh sáng cho ít nhất 2 người.

Khi đọc câu chuyện hiến giác mạc của thiên thần 7 tuổi, tôi tạ ơn trời đất cho em và gia đình và suy gẫm đến Lời Chúa tuần 2 Mùa Chạy theo Thánh Mác-cô. qua con đường đau khổ để đến vinh quang, qua sự hy sinh dâng hiến của chính mình sẽ đem đến cho bản thân và nhân loại một ánh sáng mới, ánh sáng của niềm tin sẽ đánh tan đi bóng tối: bạo lực, thù ghét hay oán hờn.

Lời mạc khải công khai "đây là con Ta yêu dấu" đã cho nhân loại biết về nguồn gốc của Chúa Giêsu" Người: là Con yêu dấu của Thiên Chúa. Đức Giêsu không chỉ là một con người giữa lòng nhân loại; Người còn là Con Thiên Chúa được trao ban cho con người.

Chính vinh quang chói lọi của Con Thiên Chúa mà các môn đệ chứng kiến trên núi sẽ được tỏ rạng dần dần qua chính con đường thập giá mà Chúa sẽ đi qua. và con đường đá cũng chính là con đường mà những người chọn Chúa làm gia nghiệp phải vâng nghe lời người.

 Xin cho con và mọi người sống mùa Chay Thánh năm nay biết chết đi cho những tính hư tật xấu, để đem đến cho đời ánh sáng của niền tin, của sự hy sinh và tình yêu.


Chúa Nhật Tuần II Mùa Chay
Lời Chúa: 
 Mc 9,2-10

Sáu ngày sau, Đức Giê-su đem các ông Phê-rô, Gia-cô-bê và Gio-an đi theo mình. Người đưa các ông đi riêng ra một chỗ, chỉ mình các ông thôi, tới một ngọn núi cao. Rồi Người biến đổi hình dạng trước mắt các ông. Y phục Người trở nên rực rỡ, trắng tinh, không có thợ nào ở trần gian giặt trắng được như vậy. Và ba môn đệ thấy ông Ê-li-a cùng ông Mô-sê hiện ra đàm đạo với Đức Giê-su. Bấy giờ, ông Phê-rô thưa với Đức Giê-su rằng: "Thưa Thầy, chúng con ở đây, thật là hay! Chúng con xin dựng ba cái lều, một cho Thầy, một cho ông Mô-sê, và một cho ông Ê-li-a." Thực ra, ông không biết phải nói gì, vì các ông kinh hoàng. Bỗng có một đám mây bao phủ các ông. Và từ đám mây, có tiếng phán rằng: "Đây là Con Ta yêu dấu, hãy vâng nghe lời Người." Các ông chợt nhìn quanh, thì không thấy ai nữa, chỉ còn Đức Giê-su với các ông mà thôi.
Ở trên núi xuống, Đức Giê-su truyền cho các ông không được kể lại cho ai nghe những điều vừa thấy, trước khi Con Người từ cõi chết sống lại. Các ông tuân lệnh đó, nhưng vẫn bàn hỏi nhau xem câu "từ cõi chết sống lại" nghĩa là gì.

Thứ Năm, 11 tháng 1, 2018



"Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch."

Lời van xin của người bị phong hủi, cho thấy anh biết mình đang đứng ở đâu và tình trạng bệnh tật cũng như luật lệ của thời đó đối với người bị phong hủi. "Nếu ngài muốn", anh xác tín vào quyền năng của Chúa, và Chúa đã thương xót đến anh "Tôi muốn, anh sạch đi!"

Ngày hôm nay con xin phó thác nơi Chúa sức khoẻ, khả năng của con và "nếu Chúa muốn, xin Chúa cứu các linh hồn, đặc biệt là các bà mẹ sắp sửa trục xuất đứa con của mình ra khỏi cung lòng. Xin cho các bé được chào đời, xin cho những tâm hồn bị phong hủi bởi ích kỷ được chữa lành.

Năm Tuần I Thường Niên
Lời Chúa: 
 Mc 1,40-45
40 Có người bị phong hủi đến gặp Người, anh ta quỳ xuống van xin rằng: "Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch." 41 Người chạnh lòng thương giơ tay đụng vào anh và bảo: "Tôi muốn, anh sạch đi!" 42 Lập tức, chứng phong hủi biến khỏi anh, và anh được sạch. 43 Nhưng Người nghiêm giọng đuổi anh đi ngay, 44 và bảo anh: "Coi chừng, đừng nói gì với ai cả, nhưng hãy đi trình diện tư tế, và vì anh đã được lành sạch, thì hãy dâng những gì ông Mô-sê đã truyền, để làm chứng cho người ta biết." 45 Nhưng vừa ra khỏi đó, anh đã bắt đầu rao truyền và tung tin ấy khắp nơi, đến nỗi Người không thể công khai vào thành nào được, mà phải ở lại những nơi hoang vắng ngoài thành. Và dân chúng từ khắp nơi kéo đến với Người.
(Nguồn: Ủy Ban Thánh Kinh / HĐGMVN)http://tgpsaigon.net/suy-niem/20170902/41120


Hình ảnh Chúa Giêsu cúi xuống cầm tay và đỡ bà mẹ vợ ông Si-môn đang bịnh được phục hồi, cho tôi cảm nghiệm về lòng thương xót của Chúa dành cho bà và Si-môn.

Đáp lại là sự phục vụ ân cần của bà đối với Chúa Giêsu và các môn đệ của Người.

Mỗi ngày Chúa cũng đang cúi xuống chữa lành bệnh tật cho những ai tín thác vào lòng thương xót của Chúa.

Xin Chúa cho con cũng như thế giới ngày hôm nay cảm nghiệm được tình Chúa yêu thương mà sống chân thành, chân thật và quảng đại phục vụ mọi người.
Thứ Tư Tuần I Thường Niên
Lời Chúa: 
 Mc 1,29-39
29 Vừa ra khỏi hội đường Ca-phác-na-um, Đức Giê-su đi đến nhà hai ông Si-môn và An-rê. Có ông Gia-cô-bê và ông Gio-an cùng đi theo. 30 Lúc đó, bà mẹ vợ ông Si-môn đang lên cơn sốt, nằm trên giường. Lập tức họ nói cho Người biết tình trạng của bà. 31 Người lại gần, cầm lấy tay bà mà đỡ dậy; cơn sốt dứt ngay và bà phục vụ các ngài.
32 Chiều đến, khi mặt trời đã lặn, người ta đem mọi kẻ ốm đau và những ai bị quỷ ám đến cho Người. 33 Cả thành xúm lại trước cửa. 34 Đức Giê-su chữa nhiều kẻ ốm đau mắc đủ thứ bệnh tật, và trừ nhiều quỷ, nhưng không cho quỷ nói, vì chúng biết Người là ai.
35 Sáng sớm, lúc trời còn tối mịt, Người đã dậy, đi ra một nơi hoang vắng và cầu nguyện ở đó. 36 Ông Si-môn và các bạn kéo nhau đi tìm. 37 Khi gặp Người, các ông thưa: "Mọi người đang tìm Thầy đấy!" 38 Người bảo các ông: "Chúng ta hãy đi nơi khác, đến các làng xã chung quanh, để Thầy còn rao giảng ở đó nữa, vì Thầy ra đi cốt để làm việc đó." 39 Rồi Người đi khắp miền Ga-li-lê, rao giảng trong các hội đường của họ, và trừ quỷ.