Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2022

Con người sinh ra để rồi chết, chết để được sống mãi hay để bị huỷ diệt là cách chúng ta chọn lựa: tỉnh hay mê. 

Tỉnh khi ta biết canh thức, biết làm cho sinh lời nén bạc Chúa trao đó là quỹ thời gian bắt đầu cho một năm phụng vụ mới, làm sao để cho thời gian sinh lợi từng giây phút cho tử tế cho có trách nhiệm với chính mình, với gia đình và với những ai ta có mối tương giao.

Mê khi "thiên hạ ăn uống, cưới vợ lấy chồng ..." rồi cơn hồng thuỷ ập đến bất ngờ.

Lời nhắc nhỡ của Thánh Phao lô dành cho giáo đoàn Rôma cũng chính là lời nhắc nhở cho mỗi người chúng ta, ngay bây giờ và lúc này đây: "Đêm sắp tàn, ngày gần đến. Vậy chúng ta hãy loại bỏ những việc làm đen tối, và cầm lấy vũ khí của sự sáng để chiến đấu. Chúng ta hãy ăn ở cho đứng đắn như người đang sống giữa ban ngày : không chè chén say sưa, không chơi bời dâm đãng, cũng không cãi cọ ghen tương. Nhưng anh em hãy mặc lấy Chúa Giê-su Ki-tô, và đừng chiều theo tính xác thịt mà thoả mãn các dục vọng." (Rm13, 12-14)

Lạy Cha, hôm nay những người con của Cha được bước vào mùa Xuân phụng vụ mới, con cảm ơn cha đã cho con tiếp tục được sống, được nhận ân sủng của Cha ban cho con và nhân loại. Con xin dâng lên cha gia đình con, giáo xứ con, đất nước của con và cả thế giới này trong bàn tay quan phòng và yêu thương của Cha. 

Xin cho con và những người con của cha biết tỉnh trước những lời mời gọi làm cho xa rời tình cha, biết tỉnh trước những nguy cơ dẫn đến chỗ diệt vọng.

Chúa vẫn đang gõ cánh của lòng ta, còn mở hay không là tự do của mỗi người.

Chúa nhật 1 mùa Vọng năm A (Mt 24,37-44)


Tin mừng: Mt 24, 37-44

Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Thời ông Nô-ê thế nào, thì ngày Con Người quang lâm cũng sẽ như vậy.

Vì trong những ngày trước nạn hồng thuỷ, thiên hạ vẫn ăn uống, cưới vợ lấy chồng, mãi cho đến ngày ông Nô-ê vào tàu.

 Họ không hay biết gì, cho đến khi nạn hồng thuỷ ập tới cuốn đi hết thảy. Ngày Con Người quang lâm cũng sẽ như vậy.

Bấy giờ, hai người đàn ông đang làm ruộng, thì một người được đem đi, một người bị bỏ lại; 41 hai người đàn bà đang kéo cối xay, thì một người được đem đi, một người bị bỏ lại.

 “Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em sẽ đến.

 Anh em hãy biết điều này: nếu chủ nhà biết vào canh nào kẻ trộm sẽ đến, hẳn ông phải canh thức, không để nó khoét vách nhà mình đâu.

Cho nên anh em cũng vậy, anh em hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến.”

Thứ Hai, 5 tháng 4, 2021


Câu chuyện về bà Maria đi tìm Chúa, là nguồn khởi hứng cho những nhà làm phim, những người viết kịch hay các họa sĩ đại tài làm nên những tác phẩm vô giá.


Câu chuyện  rất sống động mỗi khi đọc và suy gẫm, hình ảnh của bà Maria cũng chính là hình ảnh của tôi và bạn khi chúng ta gặp đau khổ, thất vọng hay khi chúng ta mất mát người thân yêu nhất. Khóc, là điều dĩ nhiên rồi. Biến cố đau thương về Thầy vẫn còn in sâu trong trái tim, vậy mà giờ đây, Mộ trống không thấy Thầy đâu, chỉ biết khóc thôi. 

Câu hỏi của hai vị Thiên thần: “Tại sao bà khóc?”, có phần nào như giúp bàn giải bày nỗi lòng, “Người ta đã lấy mất xác Chúa tôi và tôi không biết người ta đã để Người ở đâu?”. Hầu như bà hỏi mà không cần câu trả lời, loay hoay đi tìm, lại thấy một người trước mặt bà, người ấy chính là Thầy mà bà không nhận ra, Bà lại được nghe câu hỏi lần thứ hai: “Bà kia, sao mà khóc, bà tìm ai?”, lúc này thì bà nghĩ người này làm vườn ở đây, và chăc là người này lấy xác Thầy đem đi đâu rồi nên bà hỏi Thưa ông, nếu ông đã mang xác Người đi, thì xin cho tôi biết ông đã đặt Người ở đâu, để tôi đến lấy xác Người”.

Thầy đã lên tiếng gọi “Maria”, tiếng gọi rất thân thương, kêu đích danh, vui mừng quá đổi, bà chạy lại chuẩn bị ôm lấy thầy, nhưng Thầy đã lên tiếng: “Ðừng động đến Ta, vì Ta chưa về cùng Cha Ta. Nhưng hãy đi báo tin cho các anh em Ta hay và bảo họ rằng: Ta về cùng Cha Ta, cũng là Cha các con; về cùng Thiên Chúa Ta, cũng là Thiên Chúa các con”. Khi được Thầy gọi tên là lúc  bà Maria được trao sứ mạng "Loan báo Tin mừng Phục Sinh"

Niềm vui được gặp lại Thầy sau khi Thầy đã Phục Sinh là niềm vui ra đi, cảm giác bà Maria reo hò và chạy nhanh để báo tin cho các môn đệ rằng: “Tôi đã trông thấy Chúa và Chúa đã phán với tôi những điều ấy”.



Khi hòa mình vào khung cảnh và tâm trạng của bà Maria, rất gần gũi với đời sống thật tế của những người theo Chúa, chọn Chúa, gia nhập vào Giáo hội của Chúa, Những thách đố vẫn còn đó, những bóng đêm vẫn còn đó, chiến tranh hận thù vẫn leo thang mỗi ngày, Chúa vẫn hiện diện, đứng đó mà tôi và bạn lại loay hoay đi tìm kiếm, hỏi han... Chỉ cần để Chúa gọi tên ta, ta sẽ thoát ra khỏi bóng đêm tội lỗi, ngờ vực và lạc đường.

Lạy Chúa, xin Chúa hãy gọi tên con khi con đang đi sai đường, khi con mãi mê thế sự phù hoa, khi con không thấy Chúa đâu cả. Con cũng cầu nguyện cho các Tân tòng vừa gia nhập Giáo Hội Công Giáo đêm Vong Phục Sinh được thêm vững tin vào Chúa, qua Bí tích Thanh Tẩy con và họ đã có một tên mới, và tên đó sẽ được Chúa gọi khi Chúa đến lần thứ hai đưa con vào cõi Vĩnh hằng.

Thứ ba tuần bát nhật Phục Sinh

“Tôi đã trông thấy và Người đã phán với tôi những điều ấy”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, bà Maria đang còn đứng gần mồ Chúa mà than khóc. Nhìn vào trong mồ, bà thấy hai thiên thần mặc áo trắng đang ngồi nơi đã đặt xác Chúa Giêsu, một vị ngồi phía đàng đầu, một vị ngồi phía đàng chân. Hai vị hỏi: “Tại sao bà khóc?” Bà trả lời: “Người ta đã lấy mất xác Chúa tôi và tôi không biết người ta đã để Người ở đâu?” Vừa nói xong, bà quay mặt lại, thì thấy Chúa Giêsu đã đứng đó, nhưng bà chưa biết là Chúa Giêsu. Chúa Giêsu hỏi: “Bà kia, sao mà khóc, bà tìm ai?” Tưởng là người giữ vườn, Maria thưa: “Thưa ông, nếu ông đã mang xác Người đi, thì xin cho tôi biết ông đã đặt Người ở đâu, để tôi đến lấy xác Người”. Chúa Giêsu gọi: “Maria”. Quay mặt lại, bà thưa Người: “Rabboni!” (nghĩa là “Lạy Thầy!”). Chúa Giêsu bảo bà: “Ðừng động đến Ta, vì Ta chưa về cùng Cha Ta. Nhưng hãy đi báo tin cho các anh em Ta hay và bảo họ rằng: Ta về cùng Cha Ta, cũng là Cha các con; về cùng Thiên Chúa Ta, cũng là Thiên Chúa các con”.

Maria Mađalêna đi báo tin cho các môn đệ rằng: “Tôi đã trông thấy Chúa và Chúa đã phán với tôi những điều ấy”.

Ðó là lời Chúa.

Thứ Hai, 29 tháng 3, 2021

Cuối Tin Mừng hôm nay, thánh Gioan có nhắc đến thời điểm đêm tối và kẻ bán Thầy bắt đầu ra đi. Hành vi Giuđa rời bàn ăn, tiến vào đêm tối gợi cho chúng ta về Bóng đêm của  tội lỗi đã đối đầu với Ánh Sáng, Sự thiện và Sự Ác đã đối kháng nhau.

Bóng tối của sự đổ vỡ  tình Thầy – trò; bóng tối cũng làm cho tình huynh đệ bị rạn nứt; bóng tối còn làm cho cái ác ngự trị thay cho tình yêu. Sự ra đi của Giuđa vào lúc trời tối cho thấy rõ bản chất của sự việc.
 



Hôm nay Giáo Hội cho chúng ta nghe lại đoạn Lời Chúa nói về sự ra đi của Giuđa khi đã cùng chấm chung chén với Thầy, Giuđa ra đi với tâm trạng như thế nào, chúng ta không thể biết được, nhưng bối cảnh sự việc cho chúng ta nhận biết sự rời bỏ Cộng đoàn của Giuđa vào thời điểm Tin mừng cho biết : Và Người chấm một miếng bánh trao cho Giuđa, con Simon Iscariô. Ăn miếng bánh rồi, Satan nhập vào hắn. Chúa Giêsu nói với hắn: “Con tính làm gì thì làm mau đi”

Giuđa đã ra đi với sa-tan. Đây cũng là lúc chúng ta duyệt xét lại, mồi khi chúng ta được Rước Chúa Thánh Thể vào tâm hồn chúng ta, chúng ta có thành tâm, thiện ý hay chúng ta đi rước Thánh Thể như thói quen, hình thức? Câu chuyện của Giuđa hôm nay có còn diễn ra trong Giáo Hội, trong từng cách sống của những người con Chúa hay không, khi chúng ta cũng gian dối, cũng đầy toan tính lọc lừa ... 

Chúng ta, những người tin vào Đức Ki-tô thuộc về “Ánh Sáng” chứ không thuộc về “bóng tối”, vì thế, mỗi người hãy tránh xa “bóng tối” tội lỗi sẽ dẫn đến diệt vong.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho con và những người con của Chúa trong bí tích Rửa Tội được ơn trung thành với Chúa đến cùng. Đừng vì nông nổi, tham tiền, hám danh mà bán rẻ lương tâm cho ma quỷ qua những lựa chọn trái ngược với Tin Mừng.

Xin Chúa ban ơn Đức tin cho các Dự Tòng sẽ lãnh nhận các Bí tích Khai Tâm Kitô giáo đêm Vọng Phục Sinh.

Thứ Ba Tuần Thánh

PHÚC ÂM: Ga 13, 21-33. 36-38


“Một người trong các con sẽ nộp Thầy… Trước khi gà gáy con đã chối Thầy ba lần”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, (Chúa Giêsu đang ngồi ăn với các môn đệ), tâm hồn Người bị xao xuyến, nên Người tuyên bố: “Thật, Thầy nói thật cho các con biết, một người trong các con sẽ nộp Thầy”. Các môn đệ nhìn nhau phân vân không biết Người nói về ai. Có một môn đệ được Chúa Giêsu yêu quý, đang ở bàn ăn gần lòng Chúa Giêsu. Vậy Phêrô làm hiệu cho môn đệ ấy và nói: “Hỏi xem Thầy nói về ai đó”. Môn đệ ấy nghiêng mình sát ngực Chúa Giêsu và hỏi Người: “Thưa Thầy, ai vậy?” Chúa Giêsu trả lời: “Thầy chấm miếng bánh trao cho ai là người đó”. Và Người chấm một miếng bánh trao cho Giuđa, con Simon Iscariô. Ăn miếng bánh rồi, Satan nhập vào hắn. Chúa Giêsu nói với hắn: “Con tính làm gì thì làm mau đi”. Nhưng những người đang ngồi ăn không một ai hiểu được vì sao Người lại nói với hắn như vậy. Có nhiều người tưởng tại Giuđa giữ túi tiền, nên Chúa Giêsu bảo hắn: Hãy mua những gì chúng ta cần dùng trong dịp lễ, hoặc Người bảo hắn bố thí cho người nghèo. Vậy sau khi nhận miếng bánh đó, Giuđa liền đi ra. Bấy giờ là đêm tối. Khi Giuđa đi rồi, Chúa Giêsu phán: “Bây giờ Con Người được vinh hiển, và Thiên Chúa đã được vinh hiển nơi Người. Nếu Thiên Chúa được vinh hiển nơi Người, thì Thiên Chúa lại cho Người được vinh hiển nơi chính Mình, và Thiên Chúa sẽ cho Người được vinh hiển! Các con yêu quý, Thầy chỉ còn ở với các con một ít nữa. Các con sẽ tìm Thầy, và như Thầy đã nói với người Do-thái: “Nơi Ta đi, các ngươi không thể đến được”, nay Thầy cũng nói với các con như vậy”.

Simon Phêrô hỏi Người: “Thưa Thầy, Thầy đi đâu?” Chúa Giêsu trả lời: “Nơi Thầy đi, nay con chưa thể theo tới đó được, nhưng sau này con sẽ theo Thầy”.

Phêrô thưa lại: “Tại sao con lại không theo Thầy ngay bây giờ được! Con sẽ liều mạng sống con vì Thầy”. Chúa Giêsu nói: “Con liều mạng sống vì Thầy ư? Thật, Thầy nói thật cho con biết: trước khi gà gáy, con đã chối Thầy ba lần”.

Chủ Nhật, 28 tháng 3, 2021

 Thời nào cũng vậy, nước hoa luôn được xem là "món trang sức" thể hiện tính đẳng cấp, nước hoa là thứ gây ấn tượng mạnh mẽ với người đối diện.

Vì thế khi yêu nhau người ta thường tặng nhau những lọ nước hoa đắt tiền.

Bước vào thứ Hai Tuần Thánh, Giáo Hội cho chúng ta đọc và suy nghiệm hành động của cô Maria tại ngôi nhà Bêtania, "Tại đây người ta dọn bữa cho Người ăn. Martha hầu bàn. Còn Ladarô cũng là một trong những kẻ đồng bàn với Người.




Bấy giờ Maria lấy một cân dầu thơm, dầu cam tùng hảo hạng, và xức chân Chúa Giêsu, rồi lấy tóc mình mà lau. Hương thơm tỏa đầy nhà."

Hành động nay đã làm cho Môn đệ Giuđa Iscario tiếc “Sao không bán dầu thơm đó lấy ba trăm đồng mà cho người nghèo khó ?”

Chúa Giêsu nói: “Hãy để mặc cô ấy làm công việc chỉ về ngày táng xác Ta. Vì các ngươi sẽ có người nghèo luôn bên cạnh các ngươi, còn Ta, các ngươi sẽ không gặp Ta mãi đâu”.

Hành động của cô Maria là hành động phát xuất từ tình yêu, cô đã từng dành thời gian ngồi dưới chân Thầy Giesu để lắng nghe Lời Chúa, cô là người đã khóc khi và trách khi Lazaro chết mà Thầy không đến, và cô đã chứng kiến Thầy cho em cô được sống lại.

Vì thế cô không tiếc gì khi cô biểu lộ tình yêu như hương thơm của cam tùng hảo hạng nhất mà xức chân Thầy, và lấy chính tóc mình mà lau chân cho Thầy. Phải chăng cô cảm nhận một cuộc chia lia sắp tới, phải chăng đó chính là trực giác của người phụ nữ nơi cô.

Câu nói của Chúa Giêsu “Hãy để mặc cô ấy làm công việc chỉ về ngày táng xác Ta. Vì các ngươi sẽ có người nghèo luôn bên cạnh các ngươi, còn Ta, các ngươi sẽ không gặp Ta mãi đâu”. Nhắc nhỡ chúng ta thời gian, tiền bạc tất cả sẽ qua đi, nhưng hành động tình yêu ta dành cho Chúa và cho nhau mới thật là quý biết bao.

Lạy Chúa, bước vào Tuần Thánh xin cho con biết sống chậm lại, dành thời gian sống với Chúa những ngày hồng phúc nhất trong năm. 

Tạ ơn Chúa đã cho con và cộng đoàn con được bước vào Tuần Thánh, xin cho những nơi do dịch bênh vẫn hoành hành được đức tin vững mạnh. 

Thứ hai tuần thánh
Tin mừng: Ga 12,1-11

Sáu ngày trước Lễ Vượt Qua, Chúa Giêsu đến làng Bêtania, nơi Ladarô đã chết được Người cho sống lại. Tại đây người ta dọn bữa cho Người ăn. Martha hầu bàn. Còn Ladarô cũng là một trong những kẻ đồng bàn với Người.

Bấy giờ Maria lấy một cân dầu thơm, dầu cam tùng hảo hạng, và xức chân Chúa Giêsu, rồi lấy tóc mình mà lau. Hương thơm tỏa đầy nhà.

Một môn đệ là Giuđa Iscariô, kẻ sẽ phản nộp Người, liền nói: “Sao không bán dầu thơm đó lấy ba trăm đồng mà cho người nghèo khó ?”

Hắn nói thế không phải vì lo lắng cho người nghèo khó đâu, mà vì hắn là tên trộm cắp, lại được giữ túi tiền, nên bớt xén các khoản tiền người ta bỏ vào đó.

Vậy Chúa Giêsu nói: “Hãy để mặc cô ấy làm công việc chỉ về ngày táng xác Ta. Vì các ngươi sẽ có người nghèo luôn bên cạnh các ngươi, còn Ta, các ngươi sẽ không gặp Ta mãi đâu”.

Có đám đông người Do-thái biết Người đang ở đó, nên tuôn đến, không những vì Chúa Giêsu, mà còn để thấy Ladarô, kẻ đã chết được Người cho sống lại. Thế là các Thượng tế quyết định giết luôn cả Ladarô, vì tại ông mà nhiều người Do-thái đã bỏ họ và tin theo Chúa Giêsu.

Thứ Bảy, 27 tháng 3, 2021

 Bước vào Tuần Thánh, hãy đập vỡ bình dầu mà tôi và bạn đang có là dành thời gian sống với Chúa, đi với Chúa, ở lại với Chúa để được thắp lên ngọn lửa Phục Sinh cho thế giới còn đang tăm tối, đau khổ do dịc bệnh, chiến tranh....



Tin mừng: Mc 11,1-10

1 Khi các ngài đến gần Giêrusalem ngang qua Bêtania, gần núi Cây Dầu, thì Chúa Giêsu sai hai môn đệ đi 2 và bảo rằng: “Các con hãy đến làng trước mặt kia, vừa vào làng, các con sẽ gặp ngay cột sẵn đó một lừa con chưa ai cỡi, các con hãy mở dây mà dẫn về.

3 Và nếu có ai hỏi các con ‘Sao các ông làm thế ?’, thì hãy nói rằng: ‘Chúa cần dùng, xong việc Ngài sẽ trả lại đây’“. 4 Hai môn đệ ra đi và gặp lừa con cột trước cửa ngõ, nơi ngã tư đàng, hai ông liền mở dây.

5 Vài người trong những kẻ đứng đó hỏi hai môn đệ rằng: “Các ông làm gì mà mở dây lừa con vậy ?” 6 Hai môn đệ đáp lại như lời Chúa Giêsu dạy bảo, và người ta để cho đem đi.

7 Hai ông dắt lừa con về cho Chúa Giêsu, và trải áo lên mình lừa và Ngài lên cỡi. 8 Nhiều người trải áo xuống đường, kẻ khác chặt nhành cây trải lối đi: 9 Kẻ thì đi trước, người theo sau tung hô rằng:

10 “Hoan hô! Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến. Chúc tụng nước Đavit tổ phụ chúng ta đã đến. Hoan hô trên các tầng trời!”


Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2020

Bước vào ngày thứ Hai mùa vọng Tuần 1 với lễ kính Thánh Anre Tông đồ, tôi được mời gọi suy tư về tiếng gọi,

Hằng ngày, tôi nghe nhiều tiếng gọi, tiếng gọi yêu thương, tiếng gọi của sẻ chia, và hôm nay tôi nghe tiếng gọi của Chúa qua biến cố Chúa  dọc theo biển hồ Ga-li-lê, thì thấy hai anh em kia, là ông Si-môn, cũng gọi là Phê-rô, và người anh là ông An-rê, đang quăng chài xuống biển, vì các ông làm nghề đánh cá.  Người bảo các ông: “Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá.” Lập tức hai ông bỏ chài lưới mà đi theo Người.


Phải chăng các ông cũng đã biết Chúa trước, hay là các ông chỉ nhìn thấy ánh mắt, sức mạnh của tiếng gọi từ trái tim "Hãy theo tôi" mà các ông nhanh chân đến thế. Phần nào các ông cũng đã biết Chúa, hai người đã biết Chúa Giêsu lúc ông Gioan Tẩy giả giới thiệu cho Anrê và Gioan khi Chúa Giêsu đi ngang qua “Đây là Con chiên Thiên Chúa, Đấng gánh tội trần gian”. Hai ông nghe xong liền đi theo Chúa Giêsu, đàm đạo với Ngài từ 4 giờ chiều tới tối. Sau đó, ông Anrê lại giới thiệu Simon cho Chúa Giêsu và Chúa đã nói với Simon: “Ngươi sẽ được gọi là Kê-pha” nghĩa là Đá.

Trong mùa Vọng năm nay, con ước mong bản thân được biến đổi và luôn nghe được tiếng Chúa mời gọi qua việc chu toàn bổn phận. Sống chứng nhân Tin mừng bằng chính đời sống hàng ngày.

Thứ Hai tuần 1 mùa Vọng - Ngày 30/11: Thánh Anrê, Tông đồ (Mt 4,18-22)

Tin mừng: Mt 4,18-22

Người đang đi dọc theo biển hồ Ga-li-lê, thì thấy hai anh em kia, là ông Si-môn, cũng gọi là Phê-rô, và người anh là ông An-rê, đang quăng chài xuống biển, vì các ông làm nghề đánh cá.  Người bảo các ông: “Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá.” Lập tức hai ông bỏ chài lưới mà đi theo Người.

 Đi một quãng nữa, Người thấy hai anh em khác con ông Dê-bê-đê, là ông Gia-cô-bê và người em là ông Gio-an. Hai ông này đang cùng với cha là ông Dê-bê-đê vá lưới ở trong thuyền. Người gọi các ông. Lập tức, các ông bỏ thuyền, bỏ cha lại mà theo Người.

Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2020


Trong tuần vừa qua tôi có công việc phải di chuyển bằng xe Grap, anh tài xế vừa lái xe vừa chia sẻ với tôi về những câu chuyện khá thú vị về nhiều vấn đề trong cuộc sống tâm linh và đường đời. Anh cho tôi biết anh là người theo Đạo Phật, nhưng chỉ đi Chùa trong ngày Tết thôi, anh thường xuyên chở khách đi hành hương: Cha Bửu Diệp, Đức Mẹ Tapao, Fatima Bình Triệu hay nhiều nơi hành hương khác.

Tôi hỏi anh khi chở khách đi hành hương trong khi chờ khách đi lễ, cầu nguyện, lúc đó anh làm gì? anh vui vẻ trả lời: Người ta cầu nguyện thì mình cũng vào cầu nguyện và hành lễ chung với họ. Anh tiếp tục chia sẻ: đời sống phải cầu nguyện, tôi cảm nhận được sức mạnh của cầu nguyện cho dù đó là cầu nguyện với Đấng nào đi nữa thì phải thành tâm, cầu nguyện chứ đừng có xin xỏ. Rồi anh tiếp tục triết lý: cuộc đời người giàu người nghèo, quyền cao chức rộng hay kẻ bần cùng tất cả chỉ có 1 điều giống nhau là phải chết, phải kết thúc chuyến đi. Có người chưa kịp hưởng những gì bản thân cố gắng xây đắp thì "đứt bóng" giữa chừng. Sau đó anh kết: Sống là phải hướng về cái chết, hay là cái kết của hành trình. Rồi anh nói lên cảm nhận : Người theo đạo Chúa sống biết chờ đợi, biết hướng về nơi họ sẽ trở về.

Vâng một chuyến xe tuy có 20 phút, nhưng đã cho tôi nhiều điều suy tư trong ngày cuối năm Phụng vụ, và bước vào năm Phụng vụ mới với Lời Chúa "
“Anh em phải coi chừng, phải tỉnh thức, vì anh em không biết khi nào thời ấy đến. Cũng như người kia trẩy phương xa, để nhà lại, trao quyền cho các đầy tớ của mình, chỉ định cho mỗi người một việc, và ra lệnh cho người giữ cửa phải canh thức. Vậy anh em phải canh thức, vì anh em không biết khi nào chủ nhà đến: Lúc chập tối hay nửa đêm, lúc gà gáy hay tảng sáng."

Coi chừng, tỉnh thức vì chủ sẽ đến không biết lúc nào: chập tối hay nửa đêm, lúc gà gáy hay tảng sáng.

Và Chúa nhắc lại "Phải canh thức".

Để sống tinh thần canh thức, tôi và bạn cần phải sống cầu nguyện với tinh thần sẵn sàng trong mọi nơi mọi lúc, và đặt cho bản thân câu hỏi: nếu giờ này Chúa đến, tôi có thấy bât ngờ hay không? tôi có sẵn sàng ra đi với hai bàn tay trắng không, cũng giống như khi tôi sinh ra làm người cũng hai bàn tay không nắm bất cứ vật gì.

Canh thức như thế thật là khó, vì mỗi ngày tôi và bạn đối diện với biết bao nhiêu là sự cảm dỗ: tiền tài, danh vọng, hơn thua nhau trong cuộc sống, mãi mê chạy theo công việc, thành công, phát triển nơi này, vun đắp cho nơi kia. Nhưng chỉ có một điều mà Chúa đang chờ đợi tôi là sẵn sàng là tỉnh thức là nguyện cầu trong tình bác ái.

Lạy Chúa, trong những ngày Mùa Vọng 2020, con quyết tâm với ơn Chúa giúp con sẽ sống tỉnh thức và kết hiệp với Chúa, để chiếu tỏa ánh sáng tin yêu trước mặt người đời, hầu bất cứ khi nào Chúa đến, cũng thấy con đang canh thức, đang chu toàn nhiệm vụ Chúa trao, đang có sẵn dầu ơn thánh trong cây đèn đức tin của mình, đang thực thi thánh ý Thiên Chúa... nhờ đó, con hy vọng sẽ được Chúa thương đón nhận vào dự tiệc vui muôn đời trong Nước Chúa

Chúa nhật 1 mùa Vọng năm B (Mc 13,33-37)

Tin mừng: Mc 13,33-37

 “Anh em phải coi chừng, phải tỉnh thức, vì anh em không biết khi nào thời ấy đến.  Cũng như người kia trẩy phương xa, để nhà lại, trao quyền cho các đầy tớ của mình, chỉ định cho mỗi người một việc, và ra lệnh cho người giữ cửa phải canh thức. Vậy anh em phải canh thức, vì anh em không biết khi nào chủ nhà đến: Lúc chập tối hay nửa đêm, lúc gà gáy hay tảng sáng.

Anh em phải canh thức, kẻo lỡ ra ông chủ đến bất thần, bắt gặp anh em đang ngủ.  Điều Thầy nói với anh em đây, Thầy cũng nói với hết thảy mọi người là: phải canh thức!”