Thứ Hai, 25 tháng 7, 2011

 "Còn anh em, mắt anh em thật có phúc vì được thấy, tai anh em thật có phúc, vì được nghe. Quả thật, thầy bảo thật anh em, nhiều ngôn sứ và nhiều người công chính đã mong mỏi thấy điều anh em thấy, mà không được thấy, nghe điều anh em đang nghe, mà không được nghe." (Mt 13,16-17)

Một cô bé vừa gầy vừa thấp bị thầy giáo loại ra khỏi dàn đồng ca. Cũng chỉ tại cô bé ấy lúc nào cũng chỉ mặc mỗi một bộ quần áo vừa bẩn, vừa cũ lại vừa rộng nữa.
Cô bé buồn tủi ngồi khóc một mình trong công viên. Cô bé nghĩ: Tại sao mình lại không được hát? Chẳng lẽ mình hát tồi đến thế sao? Cô bé nghĩ mãi rồi cô cất giọng hát khe khẽ. Cô bé cứ hát hết bài này đến bài khác cho đến khi mệt lả mới thôi.
Cháu hát hay quá!“. Một giọng nói vang lên: “Cảm ơn cháu, cháu gái bé nhỏ, cháu đã cho ta cả một buổi chiều thật vui vẻ“. Cô bé ngẩn người. Người vừa khen cô bé là một ông cụ tóc bạc trắng. Ông cụ nói xong liền đứng dậy và chậm rãi bước đi.
Hôm sau, khi cô bé tới công viên đã thấy ông già ngồi ở chiếc ghế đá hôm trước, khuôn mặt hiền từ mỉm cười chào cô bé. Cô bé lại hát, cụ già vẫn chăm chú lắng nghe. Ông vỗ tay nói lớn: “Cảm ơn cháu, cháu gái bé nhỏ của ta, cháu hát hay quá!” Nói xong cụ già lại chậm rãi một mình bước đi.
Cứ như vậy nhiều năm trôi qua, cô bé giờ đây đã trở thành một ca sĩ nổi tiếng. Cô gái vẫn không quên cụ già ngồi tựa lưng vào thành ghế đá trong công viên nghe cô hát. Một buổi chiều mùa đông, cô đến công viên tìm cụ nhưng ở đó chỉ còn lại chiếc ghế đá trống không.
Cụ già ấy đã qua đời rồi. Cụ ấy điếc đã hơn 20 năm nay” – một người trong công viên nói với cô. Cô gái sững người. Một cụ già ngày ngày vẫn chăm chú lắng nghe và khen cô hát lại là một người không có khả năng nghe?
Câu chuyện cảm động trên giúp tôi suy gẫm về Lời Chúa hôm nay, Chúa nói với tôi " anh em thật có phúc vì được thấy, tai anh em có phúc vì được nghe" tôi thật sự hỏi mình có phúc hay lại vô phúc! vì hằng ngày mắt tôi nhìn thấy gì? tai tôi nghe gì? tôi vần nghe Lời Chúa mỗi này, vẫn chứng kiến phép lại Chúa làm cho bánh hóa chính mình máu thánh  Chúa nuôi sống linh hồn tôi hằng ngày. Vậy mà tôi làm như mù như điếc trước lời mời gọi nên Thánh của Chúa trong tôi, tôi làm ngơ trước anh chị em tôi đang cần 1 lời nói yêu thương, một ánh mắt cảm thông. Hình anh ông già bị điếc ngồi lắng nghe cô bé nghèo hát, ông điếc nhưng ông lại có con tim lắng nghe và cảm thông, Thật đẹp.

Lạy Chúa, xin thương xót con.

Thứ Bảy, 23 tháng 7, 2011


Nước Trời giống như chuyện kho báu chôn giấu trong ruộng, có người kia gặp được liền chôn giấu lại, rồi vui mừng đi bán tất cả những gì mình có mà mua thửa ruộng ấy.
Nước trời cũng giống như chuyện một thương gia đi tìm ngọc đẹp, tìm được một viên ngọc quý, ông ta ra đi, bán tất cả những gì mình có mà mua viên ngọc ấy.
Nước trời lại giống như chuyện chiếc lưới thả xuống biển, gom được đủ thứ cá. Khi cá đầy người ta kéo lên bãi, rồi nhặc cá tốt cho vào giỏ, còn cá xấu thì vứt ra ngoài. Đến ngày tận thế, cũng sẽ xảy ra như vậy. Các thiên thần sẽ xuất hiện và tách biệt kẻ xấu ra khỏi hang  ngũ người công chính, rồi quăng chúng vào lò lửa. ở đó, chúng sẽ phải khóc lóc nghiến răng.
“Anh em có hiểu tất cả những điều ấy không?” họ đáp: “ Thưa hiểu”. Ngưới bảo họ: “ bởi vậy bất cứ kinh sư nào đã được học hỏi về Nước Trời, thì cũng giống như chủ nhà kia, lấy ra từ trong kho tàng của mình cả cái mới lẫn cái cũ” ( Mt 13, 44-52)

 Kho báu hay viên ngọc quý là chính Chúa Ki-tô.  Chẳng phải tất cả chúng ta đều đã “gặp được kho báu chôn giấu trong ruộng” và đã “tìm được một viên ngọc quý”, tức là đã được diễm phúc làm con cái Chúa rồi hay sao?  Tuy nhiên chỉ mới “gặp được” hoặc “tìm được” thì chưa phải là kết thúc.  Đó mới là khởi đầu.  Chúng ta còn phải tiếp tục “bán đi tất cả những gì mình có” để sở hữu được Nước Trời.  Mà tất cả những gì chúng ta có là gì?  Là nhà lầu, xe hơi, những cuộc vui chóng tàn, những chức vị tạm bợ đời này…  Nhưng chúng không thể so sánh với giá trị tuyệt đối của Tin Mừng Chúa Ki-tô đem lại cho chúng ta.  Cho nên chúng ta phải chọn đón nhận Nước Trời bằng mọi giá, để trước hết học hỏi về Nước Trời, về giáo lý của Chúa Ki-tô và Hội Thánh, rồi thực hành những gì chúng ta đã học hỏi.  Chắc chắn khi sống như vậy, chúng ta sẽ là “cá tốt” được thu vào giỏ thiên đàng trong ngày tận thế! 




Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2011

“Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt.” (Mt 13,30)
Trong cuộc sống hằng ngày, trong cuộc hành trình đức tin, vẫn có bóng tối và ánh sáng, vẫn có sự thiện và sự dữ. Cỏ lùng và lúa tốt vẫn đan xen với nhau. Đây là cuộc chiến liên lỉ, cuộc phấn đấu không ngừng, cuộc vượt thắng khó khăn không khoan nhượng. Thiên Chúa có chương trình của Ngài. Thiên Chúa luôn kiên nhẫn với từng người chúng ta trong cuộc sống đầy cam go, đầy khó khăn này, và Ngài kiên nhẫn, trung tín với hết mọi người trong thế giới này. Thế giới luôn là cuộc chiến đấu liên lỉ giữa sự thiện và sự dữ. Người Kitô hữu luôn có cỏ lùng và lúa tốt đan xen trong tâm hồn. Thánh Phaolô đã viết rất rõ trong thư gửi tín hữu Roma: " Điều tôi muốn thì tôi không làm, nhưng điều tôi không muốn thì tôi lại làm " ( Rm 7, 15 ). Đây là cái nghịch lý trong đời sống của con người. 

Vì thế bao lâu con người còn tại thế, thì thiện ác, tốt xấu, vẫn xen lẫn nhau như lúa miến và cỏ lùng và gây xung đột trong lòng người. Kẻ thù của nước Trời hằng rình chực lúc con cái sự sáng ngủ mê, không tỉnh thức cầu nguyện, không sống và thực hành lời Chúa, để gieo vãi cỏ dại là tội lỗi và các thứ tính mê nết xấu vào tâm hồn loài người.

Lạy Chúa, xin Chúa hãy kiên nhẫn đối, và thương xót con.!

Thứ Năm, 21 tháng 7, 2011


Sau khi Chúa Giêsu phục sinh, Thánh Marcô cũng thuật lại rằng:”...vào lúc tảng sáng ngày thứ nhất trong tuần, Đức Giêsu hiện ra trước tiên với Maria Mácđala, là kẻ đã được Người trừ cho khỏi bảy quỷ.”( Mc 16, 9 ). Thánh nữ Maria Mácđala vì được Chúa yêu thương nhiều, được Chúa ban ơn tha thứ, Người đã theo Chúa trên khắp các nẻo đường loan báo Tin Mừng. Vì yêu nhiều, vì cảm nghiệm lòng Chúa xót thương, thánh nữ đã có mặt trong nhiều biến cố quan trọng của cuộc đời Chúa Giêsu:” Người đã có mặt dưới chân thập giá cùng với Mẹ Maria và thánh Gioan khi các môn đệ đều sợ sệt chạy trốn. Khi mai táng Chúa Giêsu, thánh nữ và bà Maria vợ ông Cléophas đã ngồi trước mộ thánh của Chúa. Chính vì thế, thánh nữ đã được diễm phúc là người đầu tiên được Chúa phục sinh hiện ra và trao sứ mạng loan báo Tin Mừng phục sinh cho các môn đệ( Mc 16, 10, Ga 20, 17 ). Thánh nữ Maria Mađalêna quả có phúc vì được Chúa thương tha thứ và ban cho bà ơn huệ đặc biệt quay về với Thiên Chúa.

Hành động và thái độ trước lời mời gọi đầy yêu thương của Chúa đối với Maria Madalena, đã khiến con người của Maria Madalena trở thành mẫu người của truyền thông.

Lay Chúa, xin cho con mỗi ngày khi thức dậy con nhanh chân chạy đến với Chúa nơi nhà tạm bé nhỏ, để rồi với Chúa trong ngày sống của con , con luôn cất lên lời hát Alleluia! Chúa đã sống lại, để con luôn trở nên vui tươi sống động, để con đem sự bình an đến cho những người xung quanh con.

Alleluia! Alleluiah!

Thứ Sáu, 15 tháng 7, 2011

“Ra khỏi đó, nhóm Pha-ri-sêu bàn bạc để tìm cách giết Đức Giêsu. Biết vậy, Đức Giêsu lánh khỏi nơi đó. Dân chúng theo Người đông đảo và Người chữa lành hết”. (Mt 12,14-15)

Đọc đoạn Tin Mừng, tôi đặt một câu hỏi cho chính mình: Tại sao Chúa Giêsu  lại say mê người nghèo, người bệnh tật đến thế? Mặc dầu biết người ta đang tìm bắt, nhưng Chúa vẫn thản nhiên với hành động lánh qua một bên, để mở rộng con tim đón nhận đám đông đang vây quanh Chúa. Có phải thời của Chúa người nghèo,  người bệnh tật, người bị áp bất bóc lột, nhiều hơn thời chúng ta bây giờ không? Tôi dám chắc là thời nào cũng có người nghèo, người bệnh tật như nhau vì đó là xã hội loài người.  Nhưng Chúa không bỏ đi, không ngoảnh mặt làm ngơi,  không vô cảm, vô tâm. Chúa dừng lại, chạnh lòng thương, “ Dân chúng theo Người đông đảo và Người chữa lành hết” Ước gì ngày hôm nay cũng có những tấm lòng như Chúa vậy! Nhưng có đấy, họ vẫn xưng mình là những người theo thầy Giêsu , những người sống cho người khác, sống lý tưởng Tin Mừng, Mục tử vì đàn chiên…. nhưng tất cả hình như chỉ là khẩu hiệu. Người ta dễ đi chơi với người giàu hơn, sẳn sàng làm bất cứ những gì người giàu sai bảo để có của, có tiền, có xe hơi có tất cả gọi là “ hàng hiệu” và “ sành điệu”…Thật là đau sót. Rao giảng văn minh tình thương, nhưng đâu đó tình thương vẫn không có, bất công , áp bất, bạo tàn vẫn còn đó, mấy ai vì “ tình thương” mà dám lên tiếng bênh vực cho người thấp cổ bé miệng! hay sợ liên lụy, sợ mất chức, mất ghế…!
Tôi cũng đang cảm thấy mình nói hay đó, vậy hãy làm đi! Vâng đó là thách thức lớn nhất cho tôi và cho Giáo Hội ngày hôm nay, Cuối xuống rửa chân cho người cùng khốn là một thách đố. Bước lên xe buýt thay vì đi taxi là một chọn lựa. chọn một món hàng mà nghĩ đến người nghèo để bớt đi một chút sẻ chia, lại là một lựa chọn. Từ chối 1 bữa tiệc với người giàu để dành thời giờ đến thăm 1 người nghèo là một lựa chọn.
Vâng cả cuộc đời là một1 cuộc lựa chọn, chọn Giêsu, hay chọn tiền bạc, danh vọng…? Chọn Giê su là phải có trái tim Giêsu, nghĩa là phải biết “ chạnh lòng thương”
Lạy Chúa, xung quanh con đây, biết bao nhiều người nghèo, biết bao nhiêu người cần con chia sẻ, chia sẻ một nụ cười, chia sẻ một cái bắt tay, chia sẻ miếng cơm,manh áo… Hôm nay, con sẽ mở tủ kiểm tra những vật dụng cá nhân nào con đã không sử dụng từ 2 tháng vừa qua, đó là của người nghèo. Con sẽ tiết kiệm, sử dụng hàng hóa bình dân để dành cho người nghèo một khoảng trong ví tiền của con…
Xin Chúa cho con luôn có trái tim của Chúa để con không vô cảm, vô tâm trước bao điều ngang trái. Xin cho Giáo Hội của con phải là Giáo Hội của người nghèo.

Thứ Tư, 13 tháng 7, 2011

“Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng.” (Mt 11,28)

“Ai” ở đây Chúa muốn nói đến thành phần nào trong Giáo Hội, trong xã hội? có tôi trong chữ “ Ai” không? Vâng Chúa nói “ tất cả những ai”. Chúa đang mở rộng lòng, mở rộng con tim để cho đón nhận tất cả những người con đang đau khổ, đang vất vả ngược xuôi trên đường đời đây chông gai, sóng gió.
Hơn ai hết tôi hiểu được tình Chúa, tình của Người Cha luôn nâng niu bao bọc người con của mình, Chúa đang cho tôi một thời gian để nghỉ ngơi bồi dưỡng tâm hồn thể xác, trên giường bịnh tôi càng  tín thác vào lòng nhân hậu từ bi của Chúa, và chỉ có Chúa là người bạn bên tôi trong những ngày tôi đối chói với những đau đớn thể xác và đôi khi đau đớn cả tinh thần, tôi cảm thấy thất cô đơn, nhưng hôm nay Lời Chúa là làm bừng dậy trong tôi sức mạnh, bởi Chúa mời gọi tôi hãy đến với Chúa, Chúa sẽ bồi dưỡng cho tôi, Tôi sẽ mang lấy ách của Chúa trao, vì giời đây ách Chúa tôi mang thật êm ái và gánh Chúa tôi vác thật nhẹ nhàng.
Lạy Chúa, con cám ơn Chúa đã để con có những ngày trên giường bịnh để con được sống với những giây phút Thập Giá của Chúa trên đồi Can-vê, để con hiểu được nổi đau thân xác và tinh thần, từ đó con mới có thể cảm thông với những người đau khổ và bất hạnh. Lạy Chúa muôn ngàn đời con tạ ơn Chúa.

 'Khn cho ngươi, hi Kho-ra-din! Khn cho ngươi, hi Bét-xai-đa! Vì nếu các phép lạ đã làm cho các ngươi mà được làm ti Tia và Si-đon, thì họ đã mc áo vi thô, rc tro trên đầu tlòng sám hi." (Mt 11,21)

Ngày hôm nay, Chúa đang nói gì với con bởi những điều còn kinh khủng hơn Kho-ra-din và Bét-xai-đa. Tội lỗi bao trùm cả thế giới, nạn nghèo đói, bóc lộc vẫn còn diễn ra hằng ngày, người ta sẳn sàng ăn chơi để sẳn sàng vất bỏ những thai nhi vô tội. Người ta vô cảm khi chứng kiến đồng loại gặp nạn.  Vâng, hơn 100 người chết trên dòng sông Volga ở Nga ngày 10/7, 2 thủy thủ điều khiển hai con tàu chạy ngang, bỏ đi không một chút thương xót những cánh tay giơ lên xin cứu vớt. Thật là kinh  khủng!


Lạy Chúa, con cũng thật đáng bị trừng phạt vì chính bản thân con cũng đã bất trung, thất tín với Chúa, Nhưng con tin ở tình thương của Chúa sẽ xóa tan nhưng tội lỗi của con khi con thật lòng hối cải.
 Lạy Chúa con cúi đầu ăn  năn.! xin tha thứ cho con.
n cho ngươi, hi Kho-ra-din! Khn cho ngươi, hi Bét-xai-đa! Vì nếu các phép lạ đã làm cho các ngươi mà được làm ti Tia và Si-đon, thì họ đã mc áo vi thô, rc tro trên đầu tlòng sám hi." (Mt 11,21)